Sự xuất hiện của biến số
Hôm đó là một buổi chiều tại thư viện thành phố – nơi Tô Miên thường ghé qua. Cô không đi một mình. Bên cạnh cô là Lâm Quân, người bạn thanh mai trúc mã vừa từ nước ngoài trở về. Lâm Quân có vẻ ngoài thư sinh, ấm áp, hoàn toàn trái ngược với sự sắc sảo của Phó Cận Thần.
Họ ngồi cạnh nhau, đầu hơi cúi xuống cùng xem một cuốn sách cổ. Ánh nắng chiều tà xuyên qua cửa kính, phủ lên cả hai một lớp bụi vàng bình yên. Tô Miên khẽ cười trước một câu đùa của Lâm Quân, đôi mắt cong lại như vầng trăng khuyết – một nụ cười mà Phó Cận Thần chưa bao giờ thấy khi cô ở bên cạnh sự áp đảo của anh.
Cơn giận vô danh
Phó Cận Thần đứng bên ngoài cửa kính lớn của quán cà phê đối diện, bàn tay cầm chiếc điện thoại siết chặt đến mức nổi gân xanh. Anh đến đây để tạo một "bất ngờ" cho cô, nhưng cảnh tượng trước mắt lại giống như một cái tát vào sự kiêu ngạo của anh.
Anh tự nhủ: Chỉ là một con mồi thôi mà? Tại sao mình lại thấy khó chịu đến mức muốn lao vào lôi cô ấy ra?
Sự "tra" trong anh trỗi dậy. Anh không tiến vào một cách lịch sự. Anh lấy điện thoại ra, nhấn một dãy số.
Cuộc gọi từ "Thợ săn"
Điện thoại của Tô Miên rung lên trên bàn. Thấy tên người gọi, cô giật mình, vội vã bắt máy: "Alô, anh Phó..."
"Ra ngoài ngay lập tức. Anh đang đứng đối diện em." Giọng anh lạnh lùng, không chút ấm áp thường ngày, giống như băng mỏng dưới mặt hồ.
Tô Miên nhìn ra ngoài, thấy bóng dáng cao lớn của anh đứng cạnh chiếc xe hơi sang trọng. Cô bối rối chào Lâm Quân rồi chạy vội ra ngoài.
Sự chiếm hữu cực đoan
Vừa bước đến gần xe, chưa kịp để cô lên tiếng, Phó Cận Thần đã thô bạo nắm lấy cổ tay cô, kéo mạnh cô vào sát lồng ngực mình. Anh không quan tâm Lâm Quân đang nhìn theo từ phía xa với vẻ mặt ngỡ ngàng.
"Anh ta là ai?" Anh gằn giọng, bàn tay ở eo cô siết chặt đến mức cô cảm thấy hơi đau.
"Đó... đó là bạn cũ của tôi. Anh ấy vừa về nước..." Tô Miên run rẩy, đôi mắt hiện lên vẻ sợ hãi trước sự thay đổi đột ngột này.
Phó Cận Thần cười lạnh, nụ cười không chạm tới đáy mắt: "Bạn cũ? Cười nói vui vẻ như thế, em coi lời anh nói tối hôm trước là gió thoảng mây bay sao? Anh đã nói em là của ai?"
Bẫy tình rạn nứt
Anh đẩy cô vào ghế phụ, khóa cửa xe lại rồi nhanh chóng vòng qua ghế lái. Chiếc xe lao đi với tốc độ xé gió, bỏ lại Lâm Quân và không gian yên bình của thư viện ở phía sau.
Bên trong xe, không khí căng thẳng đến mức nghẹt thở. Tô Miên bắt đầu khóc, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má: "Anh quá đáng quá... chúng tôi chỉ là bạn thôi."
Nhìn thấy cô khóc, thay vì xót xa, trong lòng Phó Cận Thần lại nảy sinh một thứ khoái cảm đen tối. Anh muốn cô chỉ được khóc vì anh, cười vì anh, và trong mắt chỉ có một mình anh.
"Miên Miên, em ngoan thì anh sủng. Nhưng nếu em để người khác chạm vào... anh không chắc mình sẽ làm gì anh ta đâu."
Chiếc xe không đi về hướng nhà cô, mà rẽ sang một con đường vắng dẫn về biệt thự riêng của anh. Đây là lần đầu tiên anh bộc lộ bản chất thật: một thợ săn không chấp nhận bất kỳ ai đụng vào "món đồ chơi" của mình.
Kết chương
Tô Miên nhìn ra cửa sổ, tim thắt lại. Cô bắt đầu nhận ra sự dịu dàng của anh dường như chỉ là lớp vỏ bọc cho một con thú dữ. Nhưng điều đáng sợ hơn cả là, ngay cả khi anh đáng sợ như thế, cô vẫn không thể ngăn mình cảm thấy bị cuốn hút bởi sự bá đạo ấy.
Bẫy tình này, không phải chỉ có cô sa lưới, mà sự điên cuồng của anh chính là dấu hiệu của việc anh cũng đã bắt đầu đánh mất chính mình.