Không gian bị bủa vây
Cơn mưa giông bất chợt ập xuống thành phố, những hạt mưa nặng hạt quất liên hồi vào cửa kính của căn biệt thự nằm biệt lập trên sườn đồi. Bên trong phòng khách, ánh đèn vàng mờ ảo không đủ để xua đi sự lạnh lẽo phát ra từ người Phó Cận Thần.
Tô Miên đứng run rẩy giữa phòng, chiếc váy lụa trắng hơi ẩm ướt vì dính nước mưa, dính chặt vào cơ thể làm hiện lên những đường cong thanh xuân đầy mê hoặc. Cô nhìn anh bằng đôi mắt ngấn lệ, vừa sợ hãi lại vừa có chút mong chờ một lời giải thích.
"Anh đưa tôi đến đây làm gì? Tôi muốn về nhà..."
Sự bùng nổ của dục vọng
Phó Cận Thần không nói một lời. Anh thong thả tháo chiếc đồng hồ trên tay đặt xuống bàn, rồi từng bước tiến lại gần cô. Mỗi bước chân của anh như giẫm lên trái tim đang đập loạn của Tô Miên.
"Về nhà? Để gặp lại tên đó sao?" Anh cười khàn, một nụ cười không hề có nhiệt độ.
Anh đột ngột vươn tay, tóm lấy eo cô và nhấc bổng cô đặt lên mặt bàn đá lạnh lẽo. Tô Miên hốt hoảng định kêu lên thì môi anh đã ập xuống, nuốt chửng mọi âm thanh. Nụ hôn lần này không còn chút gì gọi là dịu dàng giả tạo. Nó mang theo vị chát của rượu, sự nóng nảy của cơn ghen và khao khát chiếm hữu điên cuồng.
Sự va chạm xác thịt đầu tiên
Bàn tay to lớn của anh luồn vào mái tóc ướt của cô, ép cô phải tiếp nhận sự xâm lăng mãnh liệt này. Tô Miên thấy mình như một chiếc lá nhỏ giữa cơn bão, chỉ có thể bám chặt lấy vai anh để không bị nhấn chìm.
Hơi thở của Phó Cận Thần trở nên nặng nề. Mùi hương hoa nhài thanh khiết trộn lẫn với mùi mưa từ người cô khiến lý trí cuối cùng của anh sụp đổ. Anh rời khỏi đôi môi sưng đỏ, di chuyển xuống cổ, để lại những vết hằn đỏ rực như một sự đánh dấu quyền sở hữu.
"Miên Miên, anh đã nói em là của anh. Đừng để bất kỳ ai chạm vào, nếu không anh sẽ điên mất."
Anh bế thốc cô lên, sải bước về phía phòng ngủ chính. Khi lưng cô chạm vào tấm nệm mềm mại, sự sợ hãi của "cô gái ngoan" trỗi dậy. Cô túm lấy ga giường, giọng run run: "Đừng... anh Phó, tôi vẫn chưa sẵn sàng..."
Kẻ săn mồi chiếm giữ
Phó Cận Thần phủ thân hình cao lớn lên người cô, khóa chặt cô dưới thân mình. Anh nhìn sâu vào đôi mắt chứa đầy sương mù của cô, giọng nói khàn đặc đầy gợi cảm:
"Ngoan, đừng sợ. Anh sẽ rất nhẹ nhàng..."
Nhưng thực tế, sự cuồng nhiệt của anh không hề nhẹ nhàng. Khi những lớp áo cuối cùng rơi xuống, sự tương phản giữa làn da trắng ngần của cô và vẻ nam tính, mạnh mẽ của anh tạo nên một bức tranh đầy ám muội. Anh chiếm lấy cô bằng tất cả sự thô bạo và sủng ái đan xen, như muốn khảm sâu sự tồn tại của mình vào tâm hồn cô.
Cơn đau đầu đời khiến Tô Miên bật khóc, nhưng ngay lập tức anh đã dùng nụ hôn để xoa dịu, từng tiếng gọi "Miên Miên" vang lên bên tai như một lời nguyền rủa ngọt ngào.
Kết chương
Tiếng mưa bên ngoài vẫn không dứt, hòa cùng tiếng thở dốc và nhịp đập của hai trái tim lần đầu hòa quyện. Phó Cận Thần nhìn cô gái đang mệt lả trong vòng tay mình, trong lòng anh trào dâng một cảm giác thỏa mãn chưa từng có.
Anh đã thắng cuộc cá cược, nhưng nhìn những giọt nước mắt còn đọng trên khóe mi cô, anh chợt nhận ra mình không còn muốn nhìn thấy chiếc xe đua kia nữa. Thứ anh muốn, là mãi mãi giam giữ đóa nhài này trong đêm mưa của riêng mình.