Buổi sáng cay đắng
Ánh nắng ban mai xuyên qua rèm cửa lụa mỏng, rọi thẳng vào gương mặt tái nhợt của Tô Miên. Cơn đau âm ỉ từ cơ thể nhắc nhở cô về tất cả những gì đã xảy ra trong đêm mưa vừa qua. Cô ngồi dậy, nhìn vào những vết đỏ tím rải rác trên bờ vai trắng ngần – những dấu vết mà Phó Cận Thần đã tàn nhẫn để lại.
Sự hối hận dâng lên như thủy triều. Cô là một "con gái ngoan", vốn dĩ luôn tin vào tình yêu phải đi đôi với sự tôn trọng. Nhưng đêm qua, cô cảm thấy mình chỉ như một món đồ chơi để anh trút giận và thỏa mãn dục vọng.
Tô Miên vùi mặt vào gối, những giọt nước mắt lặng lẽ thấm ướt ga giường. Cô thấy sợ hãi chính mình, sợ hãi sự yếu đuối đã khiến cô không thể đẩy anh ra.
Sự bá đạo lãnh đạm
Cạch.
Cửa phòng tắm mở ra. Phó Cận Thần bước ra với chiếc khăn tắm quấn hờ quanh hông, những giọt nước còn đọng lại trên cơ bắp săn chắc. Gương mặt anh thỏa mãn và rạng rỡ, hoàn toàn đối lập với sự suy sụp của cô.
Thấy cô khóc, anh không lập tức dỗ dành. Anh thong thả đi đến bên giường, ngồi xuống và nâng cằm cô lên bằng đôi bàn tay vẫn còn vương hơi lạnh của nước.
"Khóc gì chứ? Chẳng phải đêm qua em cũng rất tận hưởng sao?"
Lời nói của anh như một nhát dao đâm thẳng vào lòng tự trọng của cô. Tô Miên đẩy tay anh ra, giọng run rẩy: "Anh coi tôi là cái gì? Tại sao lại đối xử với tôi như vậy?"
Chiếm hữu hay giam cầm?
Phó Cận Thần nheo mắt, nụ cười trên môi biến mất, thay vào đó là sự lạnh lùng thường thấy của một vị tổng tài bá đạo. Anh không cho phép cô phản kháng. Anh vươn tay kéo cô vào lòng, ép cô phải đối diện với mình.
"Em nghe cho rõ đây, Tô Miên. Từ khoảnh khắc em bước lên chiếc xe của anh, em đã không còn đường lùi rồi."
Anh cầm lấy chiếc điện thoại trên bàn, ném sang phía cô. Màn hình hiện lên dòng tin nhắn từ Lâm Quân – người bạn thanh mai trúc mã tối qua: "Miên Miên, em về nhà chưa? Anh lo cho em quá."
Ánh mắt Phó Cận Thần tối sầm lại: "Đừng hy vọng gã đó hay bất kỳ ai cứu em. Anh đã thông báo với gia đình em rằng em sẽ ở lại nhà bạn vài ngày để giúp chuẩn bị dự án. Ngoan ngoãn ở lại đây, anh sẽ sủng em. Còn nếu muốn chạy..."
Anh cúi xuống, cắn nhẹ vào vành tai cô, giọng thì thầm nhưng chứa đựng đầy sự đe dọa: "... Anh sẽ khiến cái tên Lâm Quân đó biến mất khỏi thành phố này ngay lập tức."
Sự phục tùng trong nước mắt
Tô Miên sững sờ. Cô nhìn người đàn ông trước mặt, người từng dịu dàng khoác áo cho cô dưới ban công, giờ đây lại giống như một ác ma đeo mặt nạ thiên thần. Anh không chỉ chiếm đoạt thân thể cô, mà còn muốn kiểm soát cả thế giới của cô.
Phó Cận Thần đứng dậy, mặc áo sơ mi vào, dáng vẻ lại trở thành một quý ông lịch lãm như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
"Lát nữa sẽ có người mang đồ ăn sáng và quần áo mới đến cho em. Tối nay anh sẽ về sớm với em."
Anh bước ra khỏi phòng, để lại Tô Miên đơn độc trong không gian rộng lớn và lạnh lẽo. Cô nhận ra, "thợ săn" không chỉ muốn nếm thử mùi vị của "thỏ con", mà anh ta muốn bẻ gãy đôi cánh của cô để cô mãi mãi phải nép dưới cái bóng của mình.
Kết chương
Bên dưới lầu, Phó Cận Thần bước lên xe, tâm trạng cực kỳ tốt. Anh gọi một cuộc điện thoại cho hội bạn: "Kèo xe đua đó... tôi thắng rồi. Nhưng chiếc xe đó cứ để ở gara đi, tôi chưa muốn lấy ngay."
Trong thâm tâm anh, thắng thua không còn quan trọng bằng việc nhìn thấy đôi mắt phủ đầy sương mù và sự lệ thuộc của Tô Miên lúc nãy. Anh tự đắc cho rằng mình đã thuần hóa được cô, mà không hề hay biết rằng, sự "ngoan" của cô khi bị dồn vào đường cùng sẽ trở thành một loại vũ khí có thể khiến anh đau đớn hơn bất cứ ai.