Cơn ác mộng của sự biến mất
Phó Cận Thần đang ở giữa một cuộc họp quan trọng của tập đoàn, nhưng tâm trí anh hoàn toàn không nằm ở những biểu đồ tăng trưởng trên màn hình. Anh liên tục kiểm tra camera an ninh của biệt thự qua điện thoại. Khi thấy bóng dáng nhỏ bé của Tô Miên đang ngồi bất động bên cửa sổ, anh mới có thể thở phào một hơi.
Nhưng chỉ mười phút sau, khi quay lại nhìn, căn phòng trống không.
Cạch.
Chiếc bút máy đắt tiền trên tay anh gãy đôi. Anh đứng phắt dậy, bỏ mặc cả ban hội đồng đang ngơ ngác, lao thẳng ra khỏi phòng họp.
Sự cuồng loạn trỗi dậy
Trong suốt 20 phút lái xe về nhà, đầu óc Phó Cận Thần chỉ toàn những suy nghĩ đen tối. Cô ấy bỏ trốn rồi sao? Cô ấy tìm đến gã Lâm Quân kia à? Hay cô ấy thà chết chứ không muốn ở bên mình?
Mỗi giây trôi qua đối với anh như một nhát dao rạch vào lòng kiêu hãnh. Anh nhận ra mình không chỉ muốn thắng vụ cá cược, anh muốn mỗi một hơi thở của cô đều phải vương mùi vị của anh.
Vừa bước chân vào biệt thự, anh không còn giữ nổi vẻ điềm tĩnh thường ngày. Anh đạp cửa phòng ngủ, giọng gầm lên: "Tô Miên! Em dám trốn đi đâu?"
Nhưng căn phòng vẫn im lìm. Anh lao vào phòng tắm, rồi ra ban công, trái tim anh đập loạn xạ như một kẻ điên. Cuối cùng, anh tìm thấy cô ở góc phòng quần áo, đang ngồi bó gối giữa những chiếc váy hiệu mà anh đã cho người mang đến. Cô đang run rẩy, đôi mắt vô hồn nhìn vào hư không.
Sự chiếm hữu cực đoan
Thấy cô vẫn còn ở đây, cơn giận của Phó Cận Thần không hề biến mất mà nó chuyển hóa thành một thứ khao khát chiếm đoạt mãnh liệt hơn. Anh lao đến, nhấc bổng cô dậy, ép sát cô vào tường.
"Tại sao anh gọi mà em không thưa? Em muốn anh phát điên lên mới vừa lòng phải không?"
Tô Miên ngẩng đầu, ánh mắt lạnh nhạt đến đau lòng: "Anh Phó, anh đã có tất cả rồi. Anh còn muốn gì nữa? Chẳng phải tôi đã là 'chiến lợi phẩm' của anh sao?"
"Chiến lợi phẩm?" Phó Cận Thần cười gằn, bàn tay siết chặt lấy cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào đôi mắt đang vằn lên những tia máu của mình. "Em sai rồi. Chiến lợi phẩm thì có thể bỏ đi, nhưng em... anh không cho phép bất kỳ ai nhìn thấy em, chạm vào em, hay thậm chí là nghĩ đến em."
Sự ích kỷ của tình yêu đen tối
Anh vùi mặt vào hõm cổ cô, hít lấy hít để mùi hương hoa nhài vẫn còn vương lại. Anh bắt đầu hôn cô một cách điên cuồng, nụ hôn mang theo sự trừng phạt và cả sự sợ hãi kín đáo.
"Em chỉ được phép ở trong tầm mắt của anh. Đừng nghĩ đến việc chạy trốn, vì dù em có chạy đến tận cùng trái đất, anh cũng sẽ xiềng xích em lại bên mình."
Tô Miên không chống cự, cô như một con búp bê vải rách nát trong tay anh. Chính sự im lặng, không phản ứng này của cô lại càng khiến Phó Cận Thần điên tiết. Anh muốn cô khóc, muốn cô mắng chửi anh, còn hơn là sự lạnh lẽo này.
Anh nhận ra mình đã thua trắng tay trong cuộc chơi này. Anh không phải là thợ săn đang vờn mồi, anh là kẻ nghiện đang lên cơn vã, và liều thuốc duy nhất chính là sự phục tùng tuyệt đối của cô.
Kết chương
Tối hôm đó, Phó Cận Thần không đi đâu cả. Anh ngồi trong bóng tối, nhìn Tô Miên đang thiếp đi vì kiệt sức. Anh cầm điện thoại lên, xóa vĩnh viễn mọi liên lạc của cô với thế giới bên ngoài, kể cả số của gia đình cô.
Miên Miên, đừng trách anh tàn nhẫn. Chỉ có như thế, em mới hoàn toàn là của anh.
Một thợ săn đã thực sự sa lưới, không phải vì tình yêu chân chính, mà vì một loại dục vọng chiếm hữu đến mức cuồng loạn.