Khoảng lặng trước cơn bão
Sau những ngày bị giam lỏng trong "lồng vàng", hôm nay Phó Cận Thần có vẻ nới lỏng cảnh giác. Anh tổ chức một buổi tiệc nhỏ tại hầm rượu của biệt thự và mời nhóm bạn thân thiết nhất đến. Anh muốn khoe "chiến lợi phẩm" của mình, hoặc có lẽ, anh muốn khẳng định với chính mình rằng anh vẫn là kẻ làm chủ cuộc chơi.
Tô Miên được anh diện cho một chiếc váy lụa màu xanh nhạt, thanh tao như một nhành lan. Anh dặn cô ở trên phòng nghỉ ngơi, nhưng vì cảm thấy quá ngột ngạt, cô quyết định đi xuống lầu để tìm anh, định bụng sẽ xin anh cho cô gọi điện về nhà một lần.
Sự thật trần trụi
Khi đến gần cửa hầm rượu, Tô Miên khựng lại khi nghe thấy tiếng cười nói rôm rả xen lẫn tiếng chạm ly lách cách.
"Này Cận Thần, chiếc xe đua Bugatti bản giới hạn tôi đã đưa đến gara nhà cậu rồi đấy nhé!" — Tiếng gã thiếu gia tối hôm nọ vang lên đầy phấn khích. "Đúng là không hổ danh thợ săn lão luyện. Chưa đầy một tháng đã khiến con gái nhà họ Tô ngoan ngoãn phục tùng, còn dắt về dinh thự giấu kỹ thế này."
Tô Miên cảm thấy máu trong người mình như đông cứng lại. Cô nín thở, bám chặt vào thành cửa gỗ, cầu nguyện rằng anh sẽ phủ nhận.
"Thế nào? Vị của 'thỏ con' có ngọt như lời đồn không?" — Một kẻ khác trêu chọc.
Phó Cận Thần im lặng một nhịp, rồi tiếng bật lửa của anh vang lên lách tách. Giọng anh lười biếng, mang theo chút vị khói thuốc và sự ngạo mạn thường thấy:
"Cũng thường thôi. Chẳng qua là lâu rồi mới gặp người ngoan như vậy, nên giữ lại chơi thêm vài ngày cho đỡ chán. Chiếc xe đó... coi như phí công sức tôi phải diễn vai quý ông lịch lãm suốt thời gian qua."
Trái tim vụn vỡ
Tai Tô Miên ù đi. "Diễn vai quý ông?" "Phí công sức?"
Hóa ra nụ hôn nồng cháy ở sân đua, những lần anh chắn cho cô khỏi gã say, chiếc áo vest ấm áp, hay cả những lời thì thầm sủng ái trên giường... tất cả đều là kịch bản được viết sẵn. Cô không phải là người anh yêu, cô chỉ là một "kèo cá cược" giúp anh làm giàu thêm bộ sưu tập siêu xe của mình.
Nước mắt cô không rơi ngay lập tức. Cô cảm thấy một sự trống rỗng đến tận cùng, một nỗi nhục nhã ê chề bao trùm lấy tâm hồn. Cô nhìn xuống sợi dây chuyền kim cương lấp lánh trên cổ mình — thứ mà anh gọi là quà tặng, hóa ra chỉ là cái vòng cổ đánh dấu một món đồ mà anh đã "thắng" được.
Đối diện với ác ma
Tô Miên không chạy đi. Cô đẩy cửa bước vào trong. Sự xuất hiện đột ngột của cô khiến căn phòng đang náo nhiệt bỗng chốc im bặt. Đám thiếu gia ngơ ngác nhìn nhau, còn Phó Cận Thần thì khựng lại, điếu thuốc trên tay anh rơi xuống sàn nhà.
Anh nhìn thấy gương mặt trắng bệch và đôi mắt vô hồn của cô, trong lòng bỗng dấy lên một nỗi sợ hãi chưa từng có.
"Miên Miên... sao em lại xuống đây?" — Anh đứng dậy, định tiến lại gần cô.
"Chúc mừng anh, anh Phó." — Giọng cô bình thản đến đáng sợ, nhưng đôi môi lại run bần bật. "Chúc mừng anh đã thắng được chiếc xe đua giới hạn. Tôi... chỉ muốn hỏi anh một câu thôi."
Cô nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm của anh: "Trong suốt những ngày qua, có giây phút nào anh không phải là đang diễn kịch không?"
Kết chương
Phó Cận Thần cứng họng. Anh muốn nói rằng lúc này anh không hề diễn, rằng anh đã thực sự phát điên vì cô. Nhưng sự kiêu ngạo của một "tra nam" và sự có mặt của đám bạn khiến anh không thể thốt nên lời.
Tô Miên cười nhạt, nụ cười chứa đựng sự tan vỡ tuyệt vọng. Cô giơ tay lên, giật phắt sợi dây chuyền trên cổ ra, mặc cho sợi dây mảnh khứa vào da thịt làm rướm máu. Cô ném nó vào ly rượu của anh.
"Thanh toán xong rồi. Từ nay về sau, tôi không nợ anh gì nữa."
Cô quay lưng đi, bóng dáng nhỏ bé liêu xiêu trong hành lang tối tăm. Lần này, Phó Cận Thần không đuổi theo ngay. Anh đứng sững giữa hầm rượu, nhìn ly rượu vang đỏ đã bị sợi dây chuyền làm cho vấy bẩn, cảm thấy trái tim mình như vừa bị ai đó bóp nát.
Chiếc xe đua đã thắng được, nhưng "con mồi" duy nhất anh thực sự muốn giữ lại, dường như đã chết trong lòng kể từ giây phút này.