Sự im lặng đáng sợ
Sau đêm ở hầm rượu, biệt thự chìm vào một bầu không khí u ám. Tô Miên không còn khóc, cũng không còn cầu xin được về nhà. Cô giống như một đóa nhài đã héo rũ, im lặng chịu đựng mọi sự hiện diện của anh. Sự phản kháng âm thầm này khiến Phó Cận Thần phát điên.
Anh không thể chịu nổi ánh mắt vô hồn của cô. Anh muốn cô phải nhìn anh, dù là bằng ánh mắt hận thù cũng được.
Lời nói dối của kẻ kiêu ngạo
Một buổi tối, anh mang đến cho cô một món quà khác – một chiếc váy cưới đặt riêng từ Pháp. Anh ép cô phải nhìn nó, nhưng cô chỉ quay mặt đi.
"Đừng diễn nữa, Phó Cận Thần. Anh thắng rồi, siêu xe cũng đã có rồi. Anh giữ tôi lại làm gì nữa?" – Giọng cô khàn đục.
Phó Cận Thần cười lạnh, bàn tay siết chặt lấy bả vai cô, ép cô đối diện với mình. Lòng tự trọng bị tổn thương khiến anh thốt ra những lời cay độc:
"Em nghĩ anh yêu em sao? Đừng mơ mộng quá thế, Tô Miên. Em chỉ là một thú vui thú vị hơn những người khác một chút thôi. Anh giữ em lại vì anh chưa chơi chán, vì cơ thể của em rất hợp ý anh. Chỉ có vậy thôi."
Lời nói dối ấy thốt ra, chính anh cũng cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Anh đang cố gắng thuyết phục bản thân rằng mình vẫn là kẻ làm chủ, rằng trái tim anh vẫn chưa hề rung động.
Hành động của một kẻ si tình
Tuy miệng nói những lời tàn nhẫn, nhưng hành động của Phó Cận Thần lại hoàn toàn phản bội anh.
Đêm đó, khi Tô Miên lên cơn sốt vì suy nhược và u uất, Phó Cận Thần đã bỏ mặc một hợp đồng quan trọng. Anh thức trắng đêm, tự tay thay khăn chườm cho cô. Anh vụng về nấu cháo, kiên nhẫn bón từng thìa cho cô dù cô có đẩy ra bao nhiêu lần.
Khi cô mê sảng gọi tên mẹ và khóc trong mơ, anh đã ôm chặt cô vào lòng, hôn lên những giọt nước mắt nóng hổi của cô với một sự nâng niu chưa từng có.
"Ngoan... đừng khóc... anh ở đây." – Anh thì thầm, giọng nói tràn đầy sự xót xa mà chính anh cũng không nhận ra.
Anh mua tất cả những gì tốt nhất cho cô, từ những loại thuốc quý hiếm đến những món ăn ngon nhất thành phố. Anh dành hàng giờ chỉ để ngồi cạnh nhìn cô ngủ, vuốt ve mái tóc cô một cách nâng niu như thể cô là báu vật dễ vỡ nhất thế gian.
Sự sủng ái độc hại
Sáng hôm sau, khi Tô Miên tỉnh lại, cô thấy anh đang gục đầu bên cạnh giường, bàn tay vẫn nắm chặt tay cô không rời. Trên bàn là một bát tổ yến vẫn còn nghi ngút khói.
"Ăn đi, rồi anh đưa em ra vườn nhặt hoa nhài." – Anh nói, ánh mắt dịu dàng đến mức khiến người ta lầm tưởng đó là tình yêu chân thành nhất.
Tô Miên nhìn anh, sự mâu thuẫn trong cô lên đến đỉnh điểm. Một bên là người đàn ông tối qua vừa khẳng định chỉ coi cô là "thú vui", một bên là người đang chăm sóc cô từng li từng tí với sự kiên nhẫn phi thường.
"Anh không yêu tôi, tại sao lại sủng tôi như thế?" – Cô hỏi, đôi mắt chứa đầy sự hoang mang.
Phó Cận Thần khựng lại, rồi anh quay đi, lạnh lùng đáp: "Vì đồ chơi của anh thì phải luôn ở trạng thái tốt nhất. Em mà héo úa thì còn gì là thú vị nữa?"
Kết chương
Tô Miên nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lăn dài. Cô hiểu rồi. Anh đang dùng sự sủng ái này như một loại thuốc phiện, muốn cô nghiện hơi ấm của anh, để cô dù biết bị lừa dối vẫn không thể rời xa.
Sự sủng ái của anh không phải là sự tự do, mà là một chiếc xiềng xích được bọc bằng lụa là và mật ngọt. Anh không yêu cô – ít nhất là anh nói thế – nhưng anh đang dùng cả mạng sống của mình để giữ cô lại bên cạnh.