Cuộc đột kích trong đêm
Biệt thự nhà họ Phó bình yên chỉ là vẻ bề ngoài. Vào một đêm không trăng, Lâm Quân – với sự giúp đỡ của một vài người bạn cũ – đã tìm cách đột nhập qua lối vườn nhài phía sau để tiếp cận cửa sổ phòng Tô Miên.
"Miên Miên! Đi mau, anh đưa em đi!" – Lâm Quân thầm thì, gương mặt đầy vẻ lo lắng khi thấy cô gái anh hằng bảo vệ giờ đây gầy sụp hẳn đi.
Tô Miên sững sờ, một tia hy vọng lóe lên trong mắt. Nhưng ngay khi cô định đưa tay ra cho Lâm Quân, ánh đèn pha cực mạnh từ phía sau đột ngột bật sáng, bao trùm lấy cả hai.
Cơn thịnh nộ của ác ma
"Thì ra... em chờ đợi là vì kẻ này?"
Giọng nói của Phó Cận Thần vang lên, lạnh lẽo và sắc lẹm như dao. Anh bước ra từ bóng tối, theo sau là hàng chục vệ sĩ. Ánh mắt anh lúc này không còn một chút dịu dàng nào, chỉ còn lại sự điên cuồng của một kẻ bị xâm phạm lãnh thổ.
Trước khi Tô Miên kịp hét lên, vệ sĩ đã khống chế Lâm Quân. Phó Cận Thần tiến lại gần, anh không đánh đập Lâm Quân, nhưng cách anh nhìn gã thanh mai trúc mã đó còn tàn nhẫn hơn vạn lần. Anh thong thả rút ra một xấp tài liệu, ném vào mặt Lâm Quân.
"Đột nhập trái phép, cố ý gây thương tích cho vệ sĩ... Chỉ cần tôi gật đầu, sự nghiệp của gia đình cậu ở thành phố này sẽ tan thành mây khói trong đêm nay."
Bản chất "tra" và sự đau đớn tột cùng
Tô Miên lao đến quỳ xuống chân anh, ôm lấy ống quần anh, khóc nức nở: "Tôi cầu xin anh! Đừng hại anh ấy, là tôi... là tôi bảo anh ấy đến! Anh muốn gì tôi cũng nghe theo, làm ơn tha cho anh ấy!"
Phó Cận Thần khựng lại. Nhìn người con gái mình sủng ái đến tận xương tủy đang quỳ dưới chân mình để cầu xin cho một người đàn ông khác, trái tim anh như bị hàng vạn mũi kim đâm vào.
Anh thô bạo túm lấy tóc cô, bắt cô phải ngẩng mặt lên nhìn mình. Trong đôi mắt anh, bên cạnh sự tàn nhẫn, lần đầu tiên Tô Miên thấy được một sự vỡ vụn đến đau đớn.
"Em vì hắn mà quỳ xuống xin anh sao? Miên Miên, anh cho em tất cả, anh chăm sóc em từng chút một, vậy mà trong lòng em chỉ có hắn?" – Giọng anh khàn đặc, nghẹn ngào như đang cố nuốt ngược nước mắt vào trong.
Anh cười điên dại: "Được! Em muốn cứu hắn? Vậy thì chứng minh cho anh thấy em thuộc về ai đi!"
Sự trừng phạt nghiệt ngã
Phó Cận Thần kéo xốc cô vào trong nhà, trước mặt Lâm Quân đang bị giữ chặt. Anh khóa trái cửa lại, mặc cho Lâm Quân gào thét bên ngoài.
Bên trong phòng, anh đẩy cô lên giường, nụ hôn của anh mang vị mặn của nước mắt và vị đắng của sự tuyệt vọng. Anh chiếm đoạt cô một cách thô bạo nhất từ trước đến nay, không phải để thỏa mãn dục vọng, mà là để lấp đầy nỗi sợ hãi đang dâng trào trong lòng.
"Nói! Em là của ai?" – Anh gầm lên giữa những nhịp thở hỗn loạn.
Tô Miên không còn sức để khóc, cô chỉ biết nấc nghẹn: "Của anh... tôi là của anh..."
Mỗi lời cô nói ra như một liều thuốc độc ngấm vào tim anh. Anh biết cô nói vì sợ hãi, vì muốn cứu Lâm Quân, chứ không phải vì yêu anh. Sự thật đó khiến Phó Cận Thần đau đớn đến mức muốn phát điên. Anh ôm chặt lấy cô, vùi mặt vào ngực cô mà run rẩy.
Kết chương
Lâm Quân cuối cùng cũng bị đuổi đi sau khi Phó Cận Thần đạt được mục đích. Trong căn phòng giờ đây chỉ còn lại hơi thở nặng nề và mùi hương hoa nhài tàn lụi.
Phó Cận Thần ngồi dậy, nhìn bóng lưng cô độc của Tô Miên đang quay về phía mình. Anh đã thắng, anh đã giữ được cô lại, nhưng anh cảm thấy mình vừa đánh mất thứ gì đó quý giá hơn cả mạng sống.
Bản chất "tra" khiến anh dùng mọi thủ đoạn để chiếm hữu, nhưng trái tim đã biết yêu lại khiến anh phải gánh chịu sự hành hạ của sự ghen tuông mù quáng. Anh nhận ra, dù có giam cầm được thân xác cô, anh vẫn mãi là kẻ thất bại trong cuộc chiến giành lấy trái tim của đóa nhài trắng này.