Sự tĩnh lặng trước cơn giông
Sau đêm kinh hoàng đó, biệt thự Phó gia rơi vào một sự im lặng chết chóc. Phó Cận Thần dường như đã hối hận vì sự thô bạo của mình; anh trở nên dịu dàng một cách lạ lùng, mua cho cô cả một cửa hàng hoa nhài tươi chỉ để đặt quanh phòng, nhưng Tô Miên không còn nhìn chúng nữa.
Cô ngồi bên cửa sổ, nhìn những cánh hoa nhài rụng lả tả dưới cơn mưa phùn. Tâm hồn cô đã hoàn toàn chết lặng. Cô nhận ra rằng, dù cô có ngoan ngoãn đến đâu, dù cô có cố gắng thấu hiểu anh đến đâu, cô vẫn mãi chỉ là một "chiến lợi phẩm" cao cấp trong mắt anh và bạn bè anh.
Sự sủng ái của anh giờ đây đối với cô giống như những sợi dây xích bằng vàng, càng đẹp đẽ bao nhiêu càng khiến cô nghẹt thở bấy nhiêu.
Quyết định cuối cùng
Tô Miên bắt đầu tuyệt thực. Cô không khóc lóc, không gào thét, chỉ lẳng lặng từ chối mọi sự chăm sóc của anh. Cô muốn dùng chính cơ thể mình để đánh cược một lần cuối: hoặc là tự do, hoặc là tan biến.
Phó Cận Thần phát điên. Anh quỳ bên cạnh giường, cầm bát cháo đã nguội lạnh trên tay, giọng run rẩy: "Miên Miên, anh cầu xin em, ăn một chút thôi được không? Anh sẽ đưa em đi du lịch, anh sẽ làm tất cả những gì em muốn..."
Tô Miên chậm rãi quay đầu lại, đôi mắt trong veo giờ đây chỉ còn là hai hố sâu hoắm, vô hồn: "Cái tôi muốn là anh chưa từng xuất hiện trong cuộc đời tôi. Cái tôi muốn... là chưa từng trở thành một món hàng cho các người cá cược."
Sự tan vỡ của "Lồng vàng"
Chiều hôm đó, nhân lúc Phó Cận Thần phải ra ngoài xử lý một vụ bê bối truyền thông (vốn là cái bẫy do chính cô âm thầm sắp đặt bằng cách lợi dụng sơ hở của các vệ sĩ), Tô Miên đã tìm thấy chiếc chìa khóa dự phòng mà anh giấu trong lọ hoa nhài ở thư phòng.
Cô không mang theo bất cứ thứ gì anh đã mua. Cô tháo bỏ bộ váy hiệu đắt tiền, mặc lại chiếc váy cũ sờn mà cô đã mặc vào đêm đầu tiên gặp anh. Cô để lại sợi dây chuyền kim cương định vị trên mặt bàn, cùng với một mẩu giấy nhỏ vỏn vẹn ba chữ:
"Trả lại anh."
Cô chạy ra khỏi biệt thự dưới cơn mưa tầm tã, không một xu dính túi, không điện thoại. Cô chạy như thể phía sau là quỷ dữ, mặc cho đôi chân trần bị đá sỏi cứa chảy máu.
Thợ săn mất đi phương hướng
Khi Phó Cận Thần trở về và nhìn thấy căn phòng trống rỗng cùng sợi dây chuyền lạnh lẽo trên bàn, thế giới của anh như sụp đổ hoàn toàn. Anh lao ra vườn, gào thét tên cô giữa màn mưa, nhưng phản hồi lại chỉ là tiếng sấm vang rền.
Anh nhận ra mình đã quá tự cao. Anh tưởng rằng sủng ái và tiền bạc có thể bù đắp cho sự dối trá. Anh tưởng rằng giam cầm có thể tạo ra tình yêu.
Lần đầu tiên trong đời, "thợ săn" Phó Cận Thần quỵ ngã giữa sân vườn đầy hoa nhài bị mưa dập nát. Anh không còn quan tâm đến danh dự, không còn quan tâm đến vụ cá cược. Anh chỉ biết rằng, hơi thở của anh, linh hồn của anh, đã theo cô gái nhỏ bé ấy biến mất vào màn đêm đen kịch.
Kết chương
Tô Miên đứng trên cây cầu bắc qua dòng sông thành phố, nhìn vào dòng nước chảy xiết. Cô không muốn chết, cô chỉ muốn biến mất khỏi tầm mắt của Phó Cận Thần. Cô vứt chiếc chìa khóa xuống sông, chính thức cắt đứt mọi liên kết cuối cùng.
Cô đã rời đi, mang theo trái tim chằng chịt vết thương, để lại một Phó Cận Thần đang bắt đầu nếm trải cảm giác của một kẻ bị bỏ rơi. "Thỏ con" đã trốn thoát, và cuộc chơi của "thợ săn" giờ đây chính thức trở thành một bản án chung thân của sự dằn vặt.