Tiếng mưa xối xả ném vào cửa kính chiếc xe Rolls-Royce đen bóng, âm thanh khô khốc như tiếng gõ cửa của tử thần. Linh ngồi ở hàng ghế sau, đôi bàn tay đan chặt vào nhau đến trắng bệch. Bộ váy đen giản dị khoác trên người cô dường như càng khiến làn da vốn dĩ đã xanh xao trở nên nhợt nhạt hơn giữa màn đêm.
Hôm nay là ngày giỗ đầu của cha cô, cũng là ngày tập đoàn Linh gia chính thức bị xóa sổ khỏi bản đồ thương trường.
"Đến nơi rồi, Linh tiểu thư." Giọng nói lạnh lùng của gã tài xế cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.
Trước mặt cô là biệt thự Phó gia, một tòa lâu đài đá xám lạnh lẽo nằm tách biệt trên đỉnh đồi. Linh bước xuống xe, hơi lạnh của gió đêm ngay lập tức thấm qua lớp vải mỏng manh. Cô đi vào trong, nơi một người đàn ông đang đợi sẵn.
Trong phòng khách rộng lớn chỉ thắp vài ngọn đèn mờ ảo, Phó Lâm ngồi đó, trên tay là một ly rượu vang đỏ thẫm. Anh không nhìn cô, ánh mắt chỉ chăm chú vào những đốm lửa đang nhảy múa trong lò sưởi. Vẻ đẹp của anh mang một thứ quyền uy tàn nhẫn, đôi mắt phượng hẹp dài chứa đựng sự sắc lạnh khiến người đối diện phải nín thở.
"Ngồi đi." Phó Lâm lên tiếng, giọng nói trầm thấp nhưng đầy áp lực.
Linh run rẩy ngồi xuống phía đối diện, cô cố giữ cho giọng mình không lạc đi: "Phó Tổng, tôi đến để bàn về khoản nợ của Linh gia. Tôi... tôi sẽ làm bất cứ điều gì, miễn là anh đừng phát lệnh phong tỏa nấm mồ của cha tôi."
Phó Lâm khẽ nhếch môi, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. Anh đặt ly rượu xuống, đẩy một tập hồ sơ bọc da đen về phía cô.
"Bất cứ điều gì? Linh tiểu thư, em có biết giá trị của bản thân mình hiện tại là bao nhiêu không?"
Linh run rẩy mở tập hồ sơ. Những dòng chữ đen kịt đập vào mắt cô như những nhát dao: HỢP ĐỒNG CHUYỂN NHƯỢNG QUYỀN RIÊNG TƯ.
"Điều khoản một: Bên B (Linh) thuộc quyền sở hữu hoàn toàn của bên A (Phó Lâm). Điều khoản hai: Không có sự cho phép của bên A, bên B không được rời khỏi biệt thự. Điều khoản ba: Thời hạn... vô hiệu lực."
"Vô hiệu lực?" Linh ngước lên, đôi mắt nhòe đi vì uất ức. "Anh muốn giam cầm tôi cả đời sao?"
Phó Lâm đứng dậy, từng bước chân chậm rãi của anh áp sát về phía cô. Anh cúi xuống, một tay chống lên thành ghế, một tay bóp nhẹ cằm Linh, buộc cô phải nhìn thẳng vào ánh mắt điên cuồng của mình.
"Em nghĩ trên đời này có bữa ăn nào miễn phí sao? Cha em nợ tôi không chỉ là tiền bạc, mà là cả một mạng người. Linh à, em nên thấy vinh dự vì em còn có thứ để tôi muốn chiếm đoạt."
Hơi thở của anh nồng mùi rượu và gỗ đàn hương, bao vây lấy cô. Linh cảm thấy mình như một con chim nhỏ bị bóp nghẹt trong lòng bàn tay gã thợ săn.
"Nếu tôi không ký?"
"Vậy thì sáng mai, tro cốt của cha em sẽ bị rải xuống biển, và em sẽ được nếm trải cảm giác thế nào là địa ngục thực sự ở khu ổ chuột phía Tây."
Linh nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Cô cầm lấy cây bút máy trên bàn, bàn tay run rẩy ký tên mình vào trang cuối cùng. Mỗi nét chữ như một sợi xích quấn chặt lấy linh hồn cô.
Phó Lâm hài lòng thu lại bản hợp đồng. Anh vươn tay lau đi giọt nước mắt trên mặt cô, nhưng động tác lại thô bạo đến mức khiến da cô đỏ ửng.
"Ngoan lắm. Từ giờ trở đi, em là món đồ chơi duy nhất của Phó Lâm này. Đừng hy vọng có ai đến cứu em, vì ở thành phố này, tôi chính là luật pháp."
Anh thô bạo kéo cô đứng dậy, áp sát vào lồng ngực rắn chắc của mình. Tiếng mưa bên ngoài càng lúc càng lớn, che lấp đi tiếng nức nở tuyệt vọng của Linh trong đêm đầu tiên rơi vào tay ác quỷ.