Ánh sáng ban mai yếu ớt xuyên qua lớp rèm nhung dày nặng, đánh thức Linh khỏi cơn ác mộng chập chờn. Cô cử động nhẹ, và ngay lập tức, cảm giác đau nhức từ cổ tay truyền đến não bộ khiến cô tỉnh hẳn. Nhìn xuống, đôi cổ tay trắng ngần của cô hằn lên những vệt đỏ tím — dấu vết của sự thô bạo từ đêm qua.
Căn phòng ngủ này rộng đến choáng ngợp nhưng lại lạnh lẽo như một hầm mộ hoàng gia. Linh ngồi dậy, kéo tấm chăn che đi thân thể rã rời, đôi mắt trống rỗng nhìn về phía cửa phòng đang từ từ mở ra.
Phó Lâm bước vào. Anh đã thay bộ đồ ngủ bằng một bộ vest xám tro được cắt may hoàn hảo, trông lịch lãm và đạo mạo như chưa từng là kẻ điên cuồng tối qua. Theo sau anh là hai người hầu gái, họ cúi gằm mặt, tay bưng khay bạc đựng bữa sáng và một chồng quần áo mới.
Phó Lâm đứng ở cuối giường, thong thả thắt lại nút măng sét, ánh mắt quét qua những vết bầm trên người Linh như thể đang kiểm kê tài sản.
"Dậy rồi sao? Ăn đi, đừng để mình chết đói. Tôi không thích một món đồ chơi ốm yếu."
Linh nhìn khay thức ăn sang trọng nhưng cảm thấy buồn nôn. Cô lên tiếng, giọng khàn đặc: "Anh định nhốt tôi ở đây đến bao giờ? Tôi còn phải đến nghĩa trang, hôm nay là ngày..."
"Ngày giỗ của cha em đã kết thúc từ mười hai giờ đêm qua rồi." Phó Lâm lạnh lùng ngắt lời. Anh bước lại gần, nâng cằm cô lên bằng những ngón tay thon dài nhưng cứng như gọng kìm. "Nghe cho rõ đây, Linh. Từ hôm nay, cuộc đời em chỉ xoay quanh ba quy tắc."
Anh đưa một ngón tay lên: "Thứ nhất, không có sự cho phép của tôi, em không được bước chân ra khỏi cánh cổng biệt thự này dù chỉ một milimet."
Ngón tay thứ hai: "Thứ hai, không được liên lạc với bất kỳ ai từ quá khứ. Điện thoại, internet của em đều đã bị cắt."
Đến ngón tay thứ ba, anh ghé sát tai cô, hơi thở nóng hổi khiến Linh rùng mình: "Và thứ ba... mỗi đêm, em phải đợi tôi ở đúng vị trí này. Nếu em ngoan, Linh gia sẽ yên ổn dưới mồ. Nếu em trái lời..."
Phó Lâm buông cằm cô ra, cầm lấy một con dao nhỏ trên khay bạc, thong thả gọt một miếng táo rồi đưa đến tận môi cô. Ánh mắt anh không có chút ấm áp, chỉ có sự chiếm hữu đến bệnh hoạn.
"Ăn đi."
Linh run rẩy há miệng nhận lấy miếng táo, vị ngọt thanh nhưng cô cảm thấy đắng ngắt như thuốc độc. Cô nhìn anh, uất ức trào dâng: "Anh làm tất cả chuyện này chỉ để trả thù thôi sao? Phó Lâm, cha tôi từng coi anh như con cháu trong nhà..."
"Câm miệng!" Phó Lâm đột ngột gầm lên, bàn tay anh siết chặt lấy bả vai cô khiến cô đau điếng. Gương mặt anh trong phút chốc trở nên vặn vẹo bởi lòng thù hận. "Ông ta không có tư cách nhắc đến chuyện đó. Những gì ông ta nợ tôi, tôi sẽ đòi lại đủ trên người đứa con gái cưng của ông ta."
Anh đẩy mạnh cô xuống giường, quay lưng bước đi. Trước khi ra khỏi cửa, anh dừng lại, giọng nói khôi phục lại vẻ điềm nhiên đến đáng sợ: "Quần áo trong tủ đều là kích cỡ của em. Mười phút nữa, quản gia sẽ đưa em xuống phòng khách để học quy tắc ứng xử của Phó gia. Đừng để tôi phải dùng đến biện pháp mạnh hơn."
Cánh cửa đóng sầm lại, tiếng khóa lạch cạch vang lên như một bản án tử hình cho sự tự do của cô. Linh gục mặt xuống gối, tiếng khóc nghẹn ngào bị nuốt chửng bởi sự tĩnh lặng đến rợn người của chiếc lồng vàng này. Cô nhận ra, Phó Lâm không chỉ muốn thân thể cô, anh muốn nghiền nát lòng tự trọng và linh hồn cô cho đến khi cô hoàn toàn tan vỡ.