Những ngày tiếp theo đối với Linh là một chuỗi những giờ phút tra tấn tinh thần kéo dài. Biệt thự Phó gia tuy lộng lẫy nhưng đối với cô, nó chẳng khác nào một mê cung không lối thoát. Đi đến đâu cô cũng bắt gặp ánh mắt giám sát của những người hầu trung thành và hệ thống camera dày đặc như những con mắt quỷ dữ gắn trên tường.
Sáng hôm đó, quản gia Kim – một người đàn bà ngoài năm mươi với gương mặt lạnh lùng không cảm xúc – dẫn Linh ra phía vườn sau.
"Phó Tổng nói tiểu thư cần được vận động một chút. Nhưng xin hãy nhớ, không được bước quá vạch vôi đỏ ở phía cuối bãi cỏ."
Linh nhìn theo hướng ngón tay bà ta, một vạch vôi trắng chạy dài ngăn cách khu vườn với rừng thông phía sau. Đó là ranh giới của sự tự do. Cô im lặng bước đi trên cỏ, cảm giác làn gió mát lạnh mơn trớn da thịt, nhưng trái tim lại nặng trĩu.
Cơ hội đến khi một chiếc xe chở thực phẩm đi vào cổng phụ. Trong lúc quản gia Kim đang bận kiểm tra hóa đơn, Linh nhận ra đám vệ sĩ đang bị thu hút bởi một sự cố nhỏ ở phía cổng chính. Không một giây chần chừ, cô cởi bỏ đôi giày cao gót vướng víu, xách váy chạy thục mạng về phía rừng thông.
Cô chạy như điên, mặc cho những cành gai cào rách làn da mỏng manh, mặc cho đôi chân trần rướm máu vì đá nhọn. Linh chỉ nghĩ đến một điều duy nhất: Phải thoát khỏi đây, phải tìm đến luật sư của cha để lật lại vụ án năm xưa.
"Bắt lấy cô ta!"
Tiếng hét của quản gia vang lên từ phía sau cùng tiếng chó sủa dồn dập. Linh tim đập thình thịch, hơi thở đứt quãng. Cô nhìn thấy con đường mòn dẫn ra lộ lớn ngay phía trước. Chỉ một chút nữa thôi...
Bỗng nhiên, một chiếc xe địa hình gầm rú lao tới, chắn ngang lối thoát duy nhất của cô. Cửa xe mở ra, Phó Lâm bước xuống. Anh không mặc vest, chỉ mặc một chiếc áo sơ mi đen phanh ngực, gương mặt anh phủ một tầng sương giá đáng sợ.
Linh đứng khựng lại, đôi vai run lên vì sợ hãi xen lẫn tuyệt vọng. Cô lùi lại một bước, nhưng Phó Lâm đã nhanh hơn. Anh lao đến, nắm lấy cổ tay cô và giật mạnh về phía mình.
"Em giỏi lắm, Linh. Em thực sự nghĩ mình có thể chạy thoát khỏi tay tôi sao?"
"Buông tôi ra! Phó Lâm, anh không có quyền giam giữ tôi thế này! Đây là bắt giữ người trái phép!" Linh gào lên, dùng chút sức tàn để đấm vào lồng ngực anh.
Phó Lâm không nói một lời, anh bế thốc cô lên vai, ném vào hàng ghế sau của xe. Anh leo lên, khóa chặt các cửa lại rồi đè nghiến cô xuống ghế. Ánh mắt anh lúc này không còn là sự lạnh lùng thường ngày, mà là một ngọn lửa giận dữ có thể thiêu rụi mọi thứ.
"Quyền sao? Bản hợp đồng em ký chính là quyền của tôi. Em muốn tự do đến thế sao?"
Anh rút từ túi quần ra một sợi dây lụa, thô bạo trói chặt hai tay cô lại phía sau. Linh khóc nức nở, đôi mắt đỏ hoe nhìn anh đầy căm hận: "Anh là đồ quỷ quyệt! Tại sao không giết tôi luôn đi? Tại sao phải hành hạ tôi thế này?"
Phó Lâm bóp cằm cô, buộc cô phải đối diện với gương mặt hung tợn của mình: "Vì chết là quá dễ dàng cho em. Tôi muốn em phải sống, phải nhìn thấy cảnh mỗi ngày em đều phải phụ thuộc vào tôi để tồn tại. Em càng muốn chạy, tôi sẽ càng xiết chặt sợi dây này."
Anh lái xe điên cuồng quay lại biệt thự. Ngay khi vào đến phòng ngủ, anh ném cô xuống sàn nhà lạnh lẽo. Anh đi đến góc phòng, lấy ra một chiếc hộp nhung đen. Bên trong là một sợi xích vàng tinh xảo, mỏng manh nhưng chắc chắn vô cùng.
Linh nhìn thấy vật đó, đồng tử co rụt lại: "Không... Phó Lâm, làm ơn... đừng..."
"Đây là cái giá của sự không ngoan ngoãn."
Mặc cho Linh van xin và chống cự, Phó Lâm vẫn lạnh lùng khóa một đầu xích vào cổ chân nhỏ nhắn của cô, đầu còn lại được cố định vào chân giường bằng đá cẩm thạch. Tiếng "cạch" của ổ khóa vang lên như nhát dao cuối cùng cắt đứt niềm hy vọng của cô.
"Từ giờ, em chỉ có thể di chuyển trong căn phòng này. Cho đến khi em học được cách làm một món đồ chơi biết nghe lời."
Phó Lâm quay lưng bước đi, để lại Linh ngồi sụp xuống sàn, tiếng xích sắt va chạm vào nhau lạch cạch hòa cùng tiếng khóc tuyệt vọng của người con gái vừa đánh mất chút tự do cuối cùng.