Căn phòng ngủ rộng lớn giờ đây trở thành cả thế giới của Linh. Sợi xích vàng dưới chân cô dài khoảng ba mét, đủ để cô di chuyển từ giường đến cửa sổ hoặc vào phòng tắm, nhưng mỗi bước đi đều kèm theo tiếng kim loại va chạm lạnh lẽo. Linh ngồi bó gối bên bậu cửa sổ, đôi mắt vô hồn nhìn ra khu vườn mà chỉ vài giờ trước cô còn điên cuồng chạy trốn.
Cánh cửa phòng mở ra, Phó Lâm bước vào. Cơn giận dữ điên cuồng lúc nãy dường như đã biến mất, thay vào đó là một vẻ điềm tĩnh đến lạ thường. Anh cầm theo một hộp cứu thương nhỏ.
Linh không quay đầu lại, cô chỉ lạnh lùng thốt lên: "Anh vào đây để xem thành quả của mình à? Chúc mừng anh, tôi không chạy được nữa rồi."
Phó Lâm không đáp lời. Anh đi đến bên cạnh, thô bạo nhưng dứt khoát kéo chân cô ra. Linh giật mình định rụt lại nhưng sức mạnh của anh khiến cô không thể cử động. Anh nhìn thấy cổ chân cô, nơi sợi xích vàng đang cọ xát vào làn da mỏng manh, bắt đầu rớm máu vì những lần cô cố gắng giằng xé trước đó.
Anh mở hộp thuốc, lấy bông gòn thấm cồn sát trùng. Khi hơi lạnh chạm vào vết thương, Linh khẽ rên rỉ và co người lại.
"Ngồi yên." Giọng anh trầm xuống, không phải là ra lệnh, mà mang một chút gì đó rất lạ.
Anh tỉ mỉ lau sạch vết máu, sau đó bôi thuốc mỡ và dán một lớp gạc mềm phía dưới vòng xích để nó không còn trực tiếp làm đau cô. Hành động này của anh quá mức mâu thuẫn. Anh là kẻ đã xích cô lại, nhưng cũng chính anh là người đang dịu dàng chữa lành vết thương cho cô.
"Tại sao anh lại làm vậy?" Linh hỏi, giọng cô lạc đi. "Anh xích tôi như một con vật, rồi lại chăm sóc vết thương cho tôi. Anh định chơi trò mèo vờn chuột đến bao giờ?"
Phó Lâm dừng tay, anh ngước lên nhìn cô. Trong khoảnh khắc ấy, Linh thấy một tia dao động rất nhỏ trong đôi mắt phượng ấy.
"Tôi đã nói rồi, em là đồ vật của tôi. Tôi có quyền làm hỏng em, nhưng tôi không cho phép em tự làm đau chính mình."
Anh đứng dậy, lấy từ trong túi ra một chiếc hộp nhỏ khác, bên trong là một chiếc điện thoại đời mới. Anh đặt nó lên giường.
"Internet và liên lạc bên ngoài vẫn bị khóa. Nhưng trong này có danh sách nhạc và những cuốn sách điện tử mà em thích. Đừng để mình phát điên vì buồn chán, vì tôi vẫn chưa trả thù xong đâu."
Linh nhìn chiếc điện thoại, rồi nhìn bóng lưng anh định rời đi. Cô lấy hết can đảm hỏi một câu mà cô đã thắc mắc suốt bấy lâu: "Nếu anh hận cha tôi đến thế, tại sao năm đó... khi hỏa hoạn xảy ra, anh lại là người đầu tiên báo cảnh sát? Tại sao anh lại giữ lại bức ảnh duy nhất của gia đình tôi?"
Bước chân của Phó Lâm khựng lại ngay cửa. Bờ vai anh cứng đờ. Anh không quay đầu lại, chỉ để lại một câu nói lạnh thấu xương trước khi đóng cửa:
"Đừng ảo tưởng rằng tôi làm điều đó vì em. Tôi giữ lại bức ảnh là để nhắc nhở bản thân rằng nhà họ Linh nợ tôi những gì. Còn em... em chỉ là lãi suất mà tôi đang thu về mỗi ngày thôi."
Cánh cửa đóng lại. Linh cầm chiếc điện thoại lên, vô tình chạm vào màn hình. Hình nền của chiếc máy không phải là ảnh phong cảnh, mà là tấm hình cô đang cười rạng rỡ năm mười tám tuổi, một bức ảnh mà chính cô cũng không biết mình bị chụp từ bao giờ.
Sự quan tâm âm thầm này của anh khiến Linh cảm thấy kinh hãi hơn cả sự tàn nhẫn. Cô nhận ra Phó Lâm không chỉ đơn giản là muốn trả thù. Anh đang xây dựng một nhà tù hoàn hảo, nơi cô bị giam cầm cả về thể xác lẫn tâm hồn bởi sự hận thù xen lẫn những mảnh tình cảm vụn vỡ mà chính anh cũng không dám thừa nhận.