MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThư Ký, Đừng Hòng Trốn!Chương 5

Thư Ký, Đừng Hòng Trốn!

Chương 5

891 từ · ~5 phút đọc

Chiếc điện thoại với tấm hình nền cũ kỹ khiến Linh không sao chợp mắt được. Cả đêm cô cứ xoay xở với sợi xích dưới chân, tiếng kim loại va chạm vào thành giường đá cẩm thạch nghe chát chúa giữa không gian yên tĩnh. Tại sao anh lại có tấm ảnh này? Nó được chụp vào buổi lễ tốt nghiệp trung học của cô, ngày mà cha cô đã tổ chức một bữa tiệc linh đình tại biệt thự cũ.

Sáng hôm sau, quản gia Kim mang vào một bộ váy lụa màu xanh nhạt. Bà ta nhìn sợi xích vàng rồi nhìn Linh với ánh mắt khó đoán, sau đó thong thả nói: "Phó Tổng dặn tiểu thư chuẩn bị. Hôm nay có khách đến dùng bữa trưa."

"Tôi phải ra ngoài với bộ dạng này sao?" Linh chỉ tay xuống cổ chân, giọng đầy mỉa mai.

"Sợi xích đủ dài để cô ngồi vào bàn ăn trong phòng ăn phụ cạnh đây. Phó Tổng đã tính toán kỹ rồi."

Khi Linh được đưa đến phòng ăn, cô thấy Phó Lâm đang ngồi lật xem vài tờ báo. Trên bàn ăn là những món ăn quen thuộc đến lạ lùng: súp nấm bào ngư, bò bít tết sốt rượu vang và món bánh tart chanh. Đây đều là những món mà mẹ Linh thường làm vào mỗi dịp cuối tuần trước khi bà qua đời.

Đúng lúc đó, một người đàn ông trung niên bước vào. Linh sững sờ khi nhận ra đó là chú Trần, trợ lý thân cận nhất của cha cô năm xưa, người đã biến mất không dấu vết sau vụ hỏa hoạn.

"Chú Trần!" Linh định đứng bật dậy nhưng sợi xích vàng giật ngược cổ chân cô lại khiến cô ngã nhào xuống ghế.

Người đàn ông tên Trần Thế nhìn Linh với ánh mắt ái ngại, rồi vội vàng cúi đầu chào Phó Lâm: "Phó Tổng, mọi tài liệu về dự án Thiên Minh năm xưa tôi đã mang đến đủ."

Phó Lâm không nhìn Linh, anh chỉ gõ nhẹ ngón tay xuống mặt bàn gỗ: "Nói cho cô ấy nghe đi, Trần Thế. Nói về những gì cha cô ấy đã làm đằng sau lưng Phó gia."

Trần Thế run rẩy mở cặp táp, lấy ra một tập hồ sơ đã ố vàng: "Linh tiểu thư... tôi thực sự xin lỗi. Sự thật là... năm đó, Linh Tổng vì muốn cứu vãn Thiên Minh đang trên đà phá sản đã bí mật ký kết một thỏa thuận ngầm. Ông ấy đã dùng toàn bộ tài sản thế chấp của Phó gia — lúc đó vốn là đối tác chiến lược — để vay nặng lãi từ thế giới ngầm. Khi không thể trả nợ, ông ấy đã định... đã định dùng danh nghĩa Phó Tổng để gán nợ."

"Không thể nào! Cha tôi không phải hạng người đó!" Linh gào lên, nước mắt trào ra. "Chú Trần, chú đang bị anh ta mua chuộc đúng không?"

Phó Lâm lúc này mới buông tờ báo xuống, ánh mắt anh nhìn cô sắc lẹm như dao: "Mua chuộc? Trần Thế đã phải trốn chạy suốt mười năm qua vì bị đám đòi nợ thuê của cha em truy sát. Chính tôi là người đã cứu mạng ông ta. Em nghĩ tại sao Phó gia lại sụp đổ nhanh chóng đến thế khi cha em gặp nạn? Vì ông ta đã kéo cả gia đình tôi xuống vực thẳm cùng với mình."

Linh lắc đầu điên cuồng, ký ức về người cha hiền từ đang sụp đổ tan tành trước mắt cô. "Vậy còn vụ hỏa hoạn? Nếu cha tôi là kẻ xấu, tại sao ông ấy lại chết trong đám cháy đó?"

Phó Lâm đứng dậy, bước lại gần cô. Anh cúi xuống, bóp chặt cằm Linh, buộc cô phải nhìn thấy ngọn lửa hận thù đang rực cháy trong mắt mình: "Vì ông ta muốn tự sát để xóa sạch mọi dấu vết, để tôi và mẹ tôi phải sống trong cảnh trắng tay cùng những khoản nợ khổng lồ. Mẹ tôi đã phải uất ức mà phát bệnh rồi qua đời trong căn nhà thuê chưa đầy mười mét vuông. Em có biết lúc đó tôi phải làm gì để sống sót không?"

Anh buông cô ra, tiếng cười lạnh lẽo vang vọng: "Tôi đã phải làm việc cho chính những kẻ mà cha em đã bắt tay. Mỗi vết sẹo trên người tôi đều mang tên Linh gia."

Trần Thế lặng lẽ rút lui, để lại căn phòng ngập trong sự im lặng đáng sợ. Linh sụp đổ hoàn toàn. Cô vốn dĩ coi mình là nạn nhân, coi Phó Lâm là ác quỷ. Nhưng giờ đây, những mảnh vỡ ký ức về một người cha hoàn hảo đang biến thành những mảnh thủy tinh đâm nát trái tim cô.

Phó Lâm cầm lấy chiếc khăn ăn, lau sạch những giọt nước mắt trên mặt Linh bằng một động tác tàn nhẫn: "Ăn đi. Đây là những món em thích nhất mà, đúng không? Ăn để có sức mà trả nợ cho cha em. Sự trừng phạt này... chỉ mới bắt đầu thôi."

Linh nhìn đĩa bánh tart chanh trên bàn, mùi vị mà cô từng yêu thích giờ đây chỉ còn lại vị đắng chát của sự phản bội và nỗi nhục nhã ê chề.