MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThư Ký, Đừng Hòng Trốn!Chương 6

Thư Ký, Đừng Hòng Trốn!

Chương 6

905 từ · ~5 phút đọc

Sự thật từ miệng Trần Thế như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào niềm tin duy nhất còn sót lại của Linh. Suốt đêm đó, cô không ăn, không uống, chỉ ngồi bất động bên bệ cửa sổ. Mưa bắt đầu rơi, hơi lạnh thấm qua lớp kính buốt giá, nhưng cái lạnh trong lòng cô còn kinh khủng hơn gấp bội.

Đến gần sáng, cơ thể Linh bắt đầu biểu tình. Căng thẳng tột độ cộng với việc bỏ bữa và nhiễm lạnh khiến cô rơi vào trạng thái hôn mê mang. Đầu cô nóng như lửa đốt, nhưng toàn thân lại run rẩy vì những cơn lạnh buốt dọc sống lưng.

Phó Lâm bước vào phòng lúc sáu giờ sáng theo thói quen. Anh cau mày khi thấy khay thức ăn tối qua vẫn còn nguyên vẹn. Khi nhìn sang phía giường, anh thấy Linh đang co quắp dưới sàn nhà, gương mặt trắng bệch nhưng hai gò má lại đỏ rực một cách bất thường.

"Linh! Em lại định dùng trò này để thu hút sự chú ý sao?"

Anh bước tới, định dùng chân khẽ hích vào cô, nhưng khi tay anh chạm vào vai cô để kéo dậy, anh giật mình rút lại. Da thịt cô nóng hổi như than hồng.

"Chết tiệt!"

Phó Lâm lầm bầm một tiếng chửi thề, anh lập tức bế thốc cô lên giường. Sợi xích vàng dưới chân cô va vào thành giường kêu "loảng xoảng", nhắc nhở anh về thực tại nghiệt ngã mà anh đã áp đặt lên cô. Anh rút chìa khóa từ trong túi, nhanh chóng mở khóa cổ chân cho cô. Không còn tiếng xích sắt, nhưng hơi thở của Linh vẫn dồn dập và khó khăn.

"Quản gia Kim! Gọi bác sĩ tư nhân đến đây ngay lập tức!" Tiếng gầm của Phó Lâm vang vọng khắp dãy hành lang, khiến đám người hầu run sợ.

Trong lúc đợi bác sĩ, Phó Lâm tự tay lấy nước ấm và khăn sạch. Anh ngồi bên mép giường, tháo bỏ lớp áo khoác, cẩn thận lau trán và cổ cho Linh. Trong cơn mê sảng, Linh lẩm bẩm những lời đứt quãng: "Cha... không phải... cha không làm vậy... Phó Lâm... làm ơn... đừng ghét tôi..."

Bàn tay đang lau khăn của Phó Lâm khựng lại. Ánh mắt anh tối sầm xuống. Anh hận cha cô, đúng, nhưng nhìn cô tan vỡ thế này, trái tim anh lại nảy sinh một thứ cảm giác lạ lẫm — một sự xót xa mà anh luôn cố gắng phủ nhận bằng thù hận.

Bác sĩ đến, kiểm tra rồi thông báo cô bị viêm phổi nhẹ do suy nhược cơ thể và nhiễm lạnh. Sau khi tiêm thuốc và truyền dịch, Linh dần chìm vào giấc ngủ sâu hơn.

Cả ngày hôm đó, Phó Lâm không đến tập đoàn. Anh ngồi trong phòng làm việc đặt ngay đối diện giường ngủ của cô, vừa xử lý đống tài liệu chất cao như núi, vừa chốc chốc lại ngước nhìn người con gái đang nằm trên giường. Khi thấy cô khẽ cựa mình hay rên rỉ, anh lại bước tới kiểm tra nhiệt độ cho cô.

Đến tối, Linh tỉnh lại. Cô thấy mình không còn bị xích, cổ chân chỉ còn lại vết lằn đỏ nhàn nhạt. Cạnh giường, Phó Lâm đang ngồi tựa lưng vào ghế, mắt nhắm nghiền, trông anh có vẻ mệt mỏi.

Cô định ngồi dậy lấy nước nhưng vì quá yếu nên chiếc ly trên bàn bị gạt đổ, vỡ tan tành. Phó Lâm giật mình tỉnh giấc, anh ngay lập tức vọt đến bên cô.

"Đừng cử động, mảnh thủy tinh sẽ đâm vào chân em đấy."

Anh đỡ cô ngồi dậy, rót một ly nước khác và đưa tận môi cô. Linh nhìn anh bằng ánh mắt phức tạp, nửa căm hận nửa lạc lõng.

"Sao không để tôi chết luôn đi? Chẳng phải như thế anh sẽ hả dạ hơn sao?"

Phó Lâm siết chặt ly nước, giọng anh trầm thấp và nguy hiểm: "Tôi đã nói rồi, em chưa trả hết nợ thì không được phép chết. Uống đi, rồi ăn chút cháo. Đừng để tôi phải dùng biện pháp mạnh khi em đang bệnh."

Anh múc từng thìa cháo, thổi nguội rồi đưa đến trước mặt cô. Sự dịu dàng kỳ lạ này khiến Linh thấy sợ hãi. Nó không giống như một sự chăm sóc, mà giống như cách một người thợ săn đang tỉ mỉ nuôi béo con mồi của mình trước khi bước vào cuộc hành hạ tiếp theo.

"Phó Lâm..." Linh khẽ gọi khi anh định quay đi. "Nếu một ngày tôi chứng minh được cha tôi bị oan, anh có thả tôi đi không?"

Phó Lâm đứng khựng lại bên cửa, bóng lưng anh cao lớn che khuất ánh đèn hành lang. Anh không trả lời câu hỏi của cô, chỉ lạnh lùng ném lại một câu: "Nghỉ ngơi đi. Ngày mai em phải khỏe lại, vì khách của tôi sẽ không kiên nhẫn như bác sĩ đâu."

Cánh cửa đóng lại, nhưng lần này không có tiếng khóa xích. Linh nhìn cổ chân trống trải của mình, cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ. Sự dịu dàng của Phó Lâm giống như một loại độc dược bọc đường, nó khiến cô quên đi đau đớn trong chốc lát, nhưng lại khiến cô lún sâu hơn vào cái bẫy tình cảm mà anh đã giăng sẵn.