MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThư Ký, Đừng Hòng Trốn!Chương 7

Thư Ký, Đừng Hòng Trốn!

Chương 7

942 từ · ~5 phút đọc

Sau cơn sốt, Linh được cho phép đi lại trong biệt thự nhưng dưới sự giám sát nghiêm ngặt của hai vệ sĩ. Cô không bị xích lại ngay, nhưng sợi dây vô hình mà Phó Lâm siết quanh cổ cô còn nặng nề hơn thế.

Tối thứ Bảy, căn biệt thự vốn tĩnh lặng bỗng trở nên rộn ràng bởi sự xuất hiện của những chiếc siêu xe nối đuôi nhau vào cổng. Quản gia Kim mang vào cho Linh một chiếc hộp nhung lớn. Bên trong là một bộ váy dạ hội màu đỏ rượu chát, thiết kế ôm sát cơ thể với những đường cắt xẻ táo bạo, đi kèm là một bộ trang sức kim cương lộng lẫy.

"Phó Tổng đợi cô ở sảnh chính sau ba mươi phút nữa." Bà Kim nói, giọng không chút cảm xúc.

Linh nhìn mình trong gương. Màu đỏ rực rỡ của chiếc váy đối lập hoàn toàn với gương mặt mệt mỏi và đôi mắt đượm buồn của cô. Cô hiểu ý đồ của Phó Lâm. Anh muốn mang cô ra trưng bày, muốn giới thiệu với cả thế giới rằng đứa con gái cưng của nhà họ Linh giờ đây chỉ là một thứ trang sức phục tùng dưới chân anh.

Khi Linh bước xuống cầu thang, mọi tiếng xì xào trong sảnh chính bỗng chốc im bặt. Phó Lâm đứng ở trung tâm, anh mặc bộ vest đen lịch lãm, tay cầm ly champagne. Anh nhìn cô, ánh mắt lướt từ trên xuống dưới một cách chậm rãi, đầy sự chiếm hữu.

Anh bước tới, vòng tay qua eo Linh và kéo sát cô vào lòng. Hơi thở của anh nồng mùi thuốc lá đắt tiền: "Em trông tuyệt lắm. Đừng quên nụ cười trên môi, nếu không tôi không dám chắc số tro cốt của cha em sẽ yên vị ở đâu đâu."

Linh rùng mình, cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo.

Khách mời hôm nay đều là những nhân vật tầm cỡ trong giới tài chính, trong đó có cả Trịnh Minh — con trai cả của Trịnh gia, đối thủ lớn nhất của Phó Lâm. Trịnh Minh tiến lại gần, ánh mắt anh ta lộ rõ vẻ thèm muốn khi nhìn Linh.

"Phó Tổng thật biết cách giấu vật báu. Linh tiểu thư đây dường như ngày càng xinh đẹp hơn từ sau biến cố gia đình." Trịnh Minh cười khẩy, giọng đầy châm chọc.

Phó Lâm siết chặt vòng eo Linh đến mức cô cảm thấy đau điếng, nhưng giọng anh vẫn điềm nhiên: "Cảm ơn Trịnh thiếu đã quan tâm. Nhưng đồ của Phó Lâm tôi, dù là vật báu hay rác rưởi, người ngoài cũng không có tư cách nhận xét."

Cuộc trò chuyện đầy mùi thuốc súng giữa hai con sói khiến không khí trở nên căng thẳng. Linh cảm thấy mình như một món hàng bị mang ra cân đo đong đếm. Giữa bữa tiệc, cô xin phép ra ban công để hít thở.

Đúng lúc đó, Trịnh Minh từ đâu bước tới, đứng cạnh cô. Anh ta hạ thấp giọng: "Cô Linh, tôi biết cô đang bị hắn ta giam cầm. Phó Lâm không chỉ muốn trả thù cha cô, hắn còn muốn dùng cô để ép cha cô lộ diện. Ông ấy chưa chết đâu."

Linh bàng hoàng, chiếc ly trên tay cô suýt rơi xuống: "Anh nói gì? Cha tôi... còn sống?"

"Đúng vậy. Vụ hỏa hoạn chỉ là màn kịch để ông ấy trốn nợ. Phó Lâm biết điều đó nên mới bắt cô làm con tin. Nếu cô muốn thoát khỏi đây, hãy hợp tác với tôi." Trịnh Minh đưa cho cô một mẩu giấy nhỏ. "Bên trong có tần số liên lạc bí mật. Suy nghĩ kỹ đi."

Trước khi Linh kịp phản ứng, một bóng đen cao lớn đã bao trùm lấy cô từ phía sau. Phó Lâm đứng đó từ bao giờ, ánh mắt lạnh lẽo như muốn đâm xuyên qua cả hai người.

"Trịnh thiếu có vẻ rất quan tâm đến 'người nhà' của tôi nhỉ?"

Trịnh Minh cười nhạt rồi quay người bỏ đi, không quên để lại cho Linh một cái nhìn đầy ẩn ý.

Phó Lâm tiến lại gần, anh không nhìn Trịnh Minh mà nhìn thẳng vào đôi mắt đang dao động của Linh. Anh thô bạo nắm lấy bàn tay cô, bóp chặt mẩu giấy mà cô chưa kịp giấu đi.

"Tôi đã nói gì về việc không được liên lạc với người ngoài?"

Anh kéo cô xồng xộc qua đám đông khách mời, đi thẳng lên tầng trên. Cánh cửa phòng ngủ đóng sầm lại. Phó Lâm ném Linh xuống giường, anh xé nát mẩu giấy ngay trước mặt cô rồi gầm lên:

"Em tưởng hắn ta muốn cứu em sao? Hắn chỉ muốn dùng em để tiêu diệt tôi thôi! Tại sao em lại ngu ngốc như vậy?"

"Vì tôi muốn biết sự thật!" Linh hét lên trong nước mắt. "Anh nói cha tôi là kẻ xấu, anh ta nói cha tôi còn sống. Tôi phải tin ai? Tôi thà làm quân cờ của anh ta còn hơn làm nô lệ của kẻ điên như anh!"

Phó Lâm sững lại, gương mặt anh co giật vì giận dữ. Anh chậm rãi tháo chiếc cà vạt, ánh mắt trở nên tàn nhẫn đến cực điểm.

"Muốn tự do để tìm cha sao? Được, tôi sẽ cho em biết thế nào là cái giá của sự phản bội."

Anh bước đến góc phòng, cầm lấy sợi xích vàng mà cô vừa mới được giải thoát chưa lâu. Tiếng kim loại va chạm nghe chát chúa trong căn phòng tối, báo hiệu một đêm kinh hoàng lại bắt đầu.