Tiếng xích sắt lạch cạch vang lên giữa căn phòng tĩnh mịch, mỗi nhịp va chạm như một cái tát thẳng vào lòng tự trọng vừa mới nhen nhóm của Linh. Phó Lâm thô bạo đẩy cô xuống sàn, anh không nói một lời, động tác dứt khoát khóa chặt cổ chân cô vào chân giường đá.
Linh không còn van xin, cô chỉ ngồi đó, nhìn anh bằng ánh mắt đầy uất hận. Sự im lặng của cô d dường như càng làm cơn giận trong lòng Phó Lâm bùng nổ. Anh quỳ một gối xuống, bóp chặt lấy hai vai cô, gầm lên:
"Nói! Hắn ta còn nói gì với em nữa? Hắn ta hứa hẹn sẽ đưa em đi đâu?"
"Tại sao anh lại sợ hãi như vậy?" Linh cười lạnh, nước mắt chảy dài trên má. "Anh sợ cha tôi còn sống? Hay anh sợ tôi sẽ không còn là món đồ chơi để anh hành hạ mỗi ngày nữa? Nếu ông ấy thực sự còn sống, tôi sẽ dùng cả đời này để cầu xin ông ấy tiêu diệt anh!"
Một tiếng "chát" vang lên khô khốc. Gương mặt Linh lệch sang một bên, khóe môi cô rướm máu. Phó Lâm sững sờ nhìn bàn tay mình vừa vung ra, hơi thở anh dồn dập, đôi mắt phượng đỏ vằn tia máu. Đây là lần đầu tiên anh đánh cô.
Anh lùi lại, nhìn cô gái nhỏ bé đang gục xuống sàn, mái tóc đen rối rượi che khuất gương mặt. Sự hối hận thoáng qua rất nhanh nhưng sự chiếm hữu điên cuồng đã lập tức lấp đầy.
"Em tưởng tôi lừa em?" Phó Lâm cười gằn, giọng anh run lên vì kiềm chế. "Được, nếu em muốn sự thật, tôi sẽ cho em thấy bộ mặt thật của người cha 'vĩ đại' mà em hằng tôn thờ."
Anh quay người đi đến chiếc két sắt âm tường, lấy ra một chiếc máy ghi âm cũ kỹ. Anh ném nó xuống trước mặt cô.
"Nghe đi. Đây là những gì đã xảy ra mười lăm phút trước khi ngọn lửa bùng lên. Tôi đã tìm thấy nó trong đống tro tàn mà cảnh sát đã bỏ qua."
Linh run rẩy nhấn nút phát. Tiếng rè rè của băng từ vang lên, rồi sau đó là tiếng tranh cãi gay gắt giữa hai người đàn ông. Cô nhận ra ngay giọng của cha mình, nhưng giọng ông lúc đó không hề hiền từ mà tràn đầy sự tham lam và tàn nhẫn.
"Phó Chính, cậu quá cứng nhắc rồi. Chỉ cần ký vào bản chuyển nhượng này, số hàng đó sẽ đi lọt qua biên giới. Chúng ta sẽ có đủ tiền để vực dậy cả hai tập đoàn!"
Giọng cha Phó Lâm (Phó Chính) vang lên, đầy mệt mỏi: "Tôi không thể làm thế. Đó là hàng cấm, là tội ác. Linh, cậu điên rồi sao? Dừng lại đi trước khi quá muộn."
"Muộn rồi! Nếu cậu không ký, chủ nợ sẽ giết tôi. Và nếu tôi chết, tôi sẽ kéo cả gia đình cậu theo!"
Sau đó là tiếng xô xát, tiếng đổ vỡ và một âm thanh khô khốc của vật nặng va chạm vào da thịt. Linh bàng hoàng nghe thấy tiếng cha mình thở dốc: "Cậu không ký... thì đừng trách tôi. Ngọn lửa này sẽ thiêu rụi tất cả bằng chứng. Cậu và vợ con cậu sẽ là kẻ tội đồ, còn tôi sẽ bắt đầu một cuộc đời mới."
Đoạn ghi âm kết thúc bằng tiếng cười điên dại của người đàn ông và tiếng lửa bắt đầu reo hò.
Linh ngồi chết lặng, chiếc máy ghi âm rơi khỏi tay cô. Toàn bộ thế giới quan của cô hoàn toàn sụp đổ. Hóa ra, cha cô không phải nạn nhân, mà là kẻ thủ ác. Ông ta đã định giết cả nhà Phó Lâm để quỵt nợ.
"Bây giờ em đã hiểu chưa?" Phó Lâm đứng đó, bóng anh phủ dài lên người cô, lạnh lẽo và u ám. "Cha tôi vì bảo vệ lý tưởng mà chết, mẹ tôi vì uất ức mà qua đời. Còn cha em, ông ta dùng danh tính giả để sống sung sướng ở một quốc gia nào đó, để mặc đứa con gái cưng trả nợ cho mình."
Phó Lâm tiến lại gần, anh nâng gương mặt đang đờ đẫn của Linh lên, giọng nói bỗng trở nên dịu dàng một cách đáng sợ:
"Linh, trên thế gian này, người duy nhất thực sự cần em, thực sự muốn em, chỉ có mình tôi thôi. Đừng mơ tưởng về Trịnh Minh hay bất kỳ ai khác. Họ chỉ dùng em làm mồi nhử để kéo cha em ra khỏi hang mà thôi. Chỉ có tôi... mới giữ em lại bên mình."
Anh cúi xuống, hôn lên khóe môi đang rướm máu của cô, một nụ hôn mang vị mặn của nước mắt và vị chát của sự phản bội. Linh không phản kháng, cô cảm thấy tâm hồn mình đã thực sự chết đi trong khoảnh khắc đó. Sợi xích vàng dưới chân dường như không còn là sự giam cầm nữa, mà là thứ duy nhất định vị được sự tồn tại của cô trong thực tại nghiệt ngã này.
"Đừng rời bỏ tôi, Linh." Phó Lâm thì thầm bên tai cô, vòng tay siết chặt như muốn khảm cô vào cơ thể mình. "Dù là địa ngục, chúng ta cũng sẽ ở cùng nhau."