MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThư Ký, Đừng Hòng Trốn!Chương 9

Thư Ký, Đừng Hòng Trốn!

Chương 9

1,163 từ · ~6 phút đọc

Sau đêm nghe thấy đoạn băng ghi âm định mệnh đó, Linh dường như trở thành một cái xác không hồn. Cô không còn chống đối, không còn khóc lóc, cũng không còn nhìn Phó Lâm bằng ánh mắt rực lửa căm hờn như trước. Cô chỉ lẳng lặng ăn những gì anh đưa, mặc những gì anh chọn và ngủ khi anh ra lệnh.

Sự phục tùng này đáng lẽ phải khiến Phó Lâm hài lòng, nhưng nó lại khiến anh cảm thấy bất an tột độ. Anh thà thấy cô cầm dao đâm mình còn hơn thấy cô nhìn vào hư không như một con búp bê bằng sứ đã vỡ nát linh hồn.

Vài ngày sau, Phó Lâm phải đi dự một hội nghị thượng đỉnh ở nước ngoài trong ba ngày. Trước khi đi, anh bước vào phòng, nhìn Linh đang ngồi lặng lẽ bên cửa sổ. Anh đi tới, mở khóa sợi xích vàng nhưng ánh mắt vẫn đầy vẻ răn đe.

"Tôi đi vắng ba ngày. Em có thể đi lại trong biệt thự, nhưng vệ sĩ sẽ theo em 24/24. Linh, đừng để tôi phải thất vọng về em thêm một lần nào nữa."

Linh chỉ khẽ gật đầu, không nói một lời.

Ngay khi chiếc xe của Phó Lâm rời khỏi cổng biệt thự, ánh mắt của Linh mới bắt đầu có lại chút thần sắc. Cô không hề suy sụp như vẻ ngoài thể hiện. Suốt mấy ngày qua, cô đã suy nghĩ rất kỹ. Đoạn băng đó có thể là thật, nhưng lời của Trịnh Minh về việc cha cô còn sống cũng không hẳn là giả. Nếu cha cô thực sự là một kẻ tàn ác như vậy, cô phải tìm ra ông ta để hỏi cho ra lẽ. Cô không thể để bản thân mình bị giam cầm trong tội lỗi của người khác mãi mãi.

Linh đi xuống thư viện của biệt thự. Cô biết Phó Lâm có thói quen lưu trữ mọi hồ sơ quan trọng trong căn phòng bí mật sau kệ sách. Qua những lần quan sát âm thầm, cô đã ghi nhớ được dãy mật mã.

"Cạch."

Cánh cửa bí mật mở ra. Bên trong là hàng loạt những tập hồ sơ về Thiên Minh và nhà họ Linh. Linh nhanh chóng lật tìm. Cô khựng lại khi thấy một xấp ảnh chụp từ vệ tinh tại một hòn đảo nhỏ ở Đông Nam Á. Trong ảnh là một người đàn ông trung niên có vóc dáng rất giống cha cô, đang đi vào một căn biệt thự trắng.

Dưới tấm ảnh là dòng ghi chú bằng chữ viết tay của Phó Lâm: "Xác nhận danh tính: Linh Kiến quốc. Thời gian hành động: Sau khi Linh hoàn toàn thuộc về Phó gia."

Lồng ngực Linh thắt lại. Phó Lâm biết cha cô ở đâu, nhưng anh không bắt ông ta ngay lập tức. Anh muốn dùng cô để giày vò ông ta, hoặc tệ hơn, anh muốn cô phải yêu anh, phải phục tùng anh trước khi anh ra tay hạ sát cha cô ngay trước mặt cô. Đó mới là đỉnh cao của sự trả thù.

"Tiểu thư, cô không nên ở đây." Giọng nói của quản gia Kim vang lên lạnh lẽo ngay phía sau.

Linh giật mình, vội vàng giấu tấm ảnh vào trong lớp váy. Cô quay lại, cố giữ bình tĩnh: "Tôi chỉ muốn tìm vài cuốn sách để đọc. Ở trên lầu ngột ngạt quá."

Bà Kim nhìn vào căn phòng bí mật đang mở toang, ánh mắt sắc lẹm: "Phó Tổng sẽ không vui nếu biết cô vào đây. Mời cô về phòng."

Đêm đó, Linh không ngủ. Cô lấy từ trong túi váy mẩu giấy của Trịnh Minh mà cô đã nhanh tay giấu đi một mảnh nhỏ khi Phó Lâm xé nát nó hôm bữa tiệc. Mảnh giấy chỉ còn lại một dãy số ngắn. Cô dùng chiếc máy tính bảng mà Phó Lâm để lại (vốn đã bị khóa mạng nhưng cô đã bí mật bẻ khóa được một phần nhờ vào kiến thức tin học thời đại học).

Cô gửi đi một dòng tin nhắn ngắn gọn: "Tôi cần rời khỏi đây. Đổi lại, tôi sẽ đưa cho anh bằng chứng phạm pháp của Phó thị trong dự án cảng phía Đông."

Linh biết mình đang dấn thân vào một trò chơi nguy hiểm với một con sói khác là Trịnh Minh, nhưng cô không còn lựa chọn nào khác. Cô không thể chờ đợi Phó Lâm biến mình thành một công cụ trả thù tàn nhẫn hơn.

Ba giờ sáng ngày thứ hai, khi cả biệt thự đang chìm trong giấc ngủ, một đám cháy nhỏ bất ngờ bùng phát từ phía nhà kho thực phẩm, kéo theo tiếng chuông báo động inh ỏi. Đám vệ sĩ nhốn nháo chạy về phía đám cháy.

Linh khoác chiếc áo choàng đen, nhanh chóng lẻn ra lối cửa sổ phòng tắm mà cô đã nới lỏng ốc vít từ trước. Cô nhảy xuống thảm cỏ, chạy thục mạng về phía hàng rào phía Tây – nơi cô thấy một chiếc xe đen đang nháy đèn tín hiệu.

Nhưng ngay khi tay Linh vừa chạm vào cánh cửa xe, một bàn tay sắt lạnh ngắt đã túm chặt lấy gáy cô, nhấn mạnh cô vào thành xe.

"Em định đi đâu, phu nhân của tôi?"

Giọng nói trầm thấp, đầy sát khí đó không phải của Trịnh Minh. Linh bàng hoàng quay lại. Dưới ánh đèn pha cực mạnh vừa bật sáng, Phó Lâm đứng đó, gương mặt anh bị bóng tối che khuất một nửa, trông như một vị thần chết vừa trở về từ cõi âm.

Anh không hề đi nước ngoài. Toàn bộ chuyến đi chỉ là một cái bẫy để thử lòng trung thành cuối cùng của cô.

"Phó Lâm... anh..." Linh run rẩy, hơi thở đông cứng lại.

Phó Lâm khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự thất vọng cùng cực và một sự điên rồ không thể cứu vãn. Anh bóp chặt cằm cô, ép cô nhìn vào đám vệ sĩ của Trịnh Minh đang bị người của anh khống chế dưới đất.

"Tôi đã cho em cơ hội cuối cùng, Linh ạ. Nhưng em lại chọn cách phản bội tôi để đi theo một kẻ như hắn."

Anh lôi cô xồng xộc ngược trở lại biệt thự. Lần này, anh không đưa cô về phòng ngủ. Anh kéo cô xuống tầng hầm, nơi chưa bao giờ cô được đặt chân tới. Đó là một căn phòng cách âm hoàn toàn, giữa phòng là một chiếc ghế điện ảnh cũ và những sợi dây xích đen ngòm.

"Nếu cái lồng vàng không giữ được chân em, thì có lẽ em thích hợp với nơi này hơn."

Tiếng cửa sắt nặng nề đóng sập lại, ngăn cách Linh với ánh sáng cuối cùng của hy vọng. Cuộc trả thù của Phó Lâm giờ đây đã chính thức bước sang một giai đoạn mới: Sự hủy hoại hoàn toàn.