MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThư Ký, Đừng Hòng Trốn!Chương 10: H

Thư Ký, Đừng Hòng Trốn!

Chương 10: H

887 từ · ~5 phút đọc

Không gian dưới tầng hầm đặc quánh mùi ẩm mốc và vôi vữa cũ kỹ. Ánh sáng duy nhất đến từ một bóng đèn dây tóc vàng vọt treo lơ lửng, tỏa ra thứ ánh sáng yếu ớt đủ để Linh nhìn thấy bóng dáng cao lớn của Phó Lâm đang đổ dài trên bức tường xám xịt.

Anh đẩy cô ngồi xuống chiếc ghế gỗ ở giữa phòng. Lần này, anh không dùng sợi xích vàng tinh xảo kia nữa. Phó Lâm lấy ra một cuộn dây thừng bằng gai thô ráp, lẳng lặng trói chặt hai tay cô vào thành ghế. Sự im lặng của anh còn đáng sợ hơn cả những lời quát tháo.

"Phó Lâm... anh giết tôi luôn đi." Linh khàn giọng, đôi mắt cô đã cạn khô nước mắt. "Giam cầm tôi như thế này thì có khác gì giết chết tôi từng ngày không?"

Phó Lâm dừng động tác, anh đứng thẳng người, nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lùng như nhìn một món đồ chơi đã hỏng.

"Chết? Em muốn chết để cha em được thanh thản sao? Không, Linh. Em phải sống để chứng kiến cảnh lão ta mất đi tất cả, giống như những gì tôi đã phải trải qua."

Anh lấy từ trong túi ra chiếc điện thoại của Linh, trên màn hình vẫn còn hiển thị tin nhắn chưa gửi hết cho Trịnh Minh. Phó Lâm ném mạnh chiếc máy vào tường, vỡ tan tành.

"Em dám dùng bí mật của Phó thị để đổi lấy sự tự do từ tay một kẻ như Trịnh Minh? Em có biết nếu những tài liệu đó lọt ra ngoài, hàng ngàn nhân viên của tôi sẽ mất việc không? Vì một kẻ giết người như cha em, em sẵn sàng hy sinh cả những người vô tội sao?"

Linh nghẹn lời. Trong phút chốc, cô chỉ nghĩ đến việc thoát thân mà quên mất hệ lụy. Sự ích kỷ của người cha dường như đã vô tình chảy trong dòng máu của cô, và điều đó khiến cô cảm thấy nhục nhã hơn bất cứ sự trừng phạt nào.

Phó Lâm tiến lại gần, anh quỳ xuống trước mặt cô, nhưng không phải để cầu xin, mà là để đối diện với cô ở tầm thấp hơn. Anh cầm lấy đôi bàn tay bị dây thừng cứa đỏ của cô, giọng nói bỗng trở nên trầm thâm một cách ma mị:

"Tôi đã định mang em đi nước ngoài cùng mình. Tôi đã định cho em một danh phận mới, một cuộc đời mới để em quên đi quá khứ của Linh gia. Nhưng em đã chọn cách đâm vào lưng tôi một nhát dao đau nhất."

Anh đứng dậy, đi về phía góc phòng và bật một chiếc tivi cũ. Trên màn hình là hình ảnh camera trực tiếp từ hòn đảo ở Đông Nam Á mà Linh đã thấy trong ảnh. Người đàn ông giống cha cô đang ngồi uống trà, gương mặt thản nhiên như thể chưa từng có vụ hỏa hoạn nào xảy ra, chưa từng có một đứa con gái bị bỏ lại trong địa ngục.

"Nhìn cho kỹ đi." Phó Lâm nói, giọng anh run lên vì một sự phấn khích bệnh hoạn. "Lão ta đang sống rất tốt với số tiền cướp được từ gia đình tôi. Ngày mai, người của tôi sẽ đến đó. Em muốn lão ta chết thế nào? Một vụ nổ? Hay một đám cháy giống hệt mười lăm năm trước?"

"Không! Đừng làm thế!" Linh hét lên, cô vùng vẫy khiến chiếc ghế rung chuyển. "Tôi sẽ làm tất cả mọi thứ! Tôi sẽ ở lại đây, tôi sẽ không bao giờ trốn chạy nữa! Làm ơn... đừng giết ông ấy..."

Phó Lâm quay lại, anh bóp chặt cằm cô, ép cô nhìn thẳng vào mắt mình.

"Muốn cứu lão ta? Được thôi. Kể từ hôm nay, em sẽ không được rời khỏi căn hầm này. Mỗi ngày em chỉ được nhìn thấy tôi, nghe thấy giọng nói của tôi. Em phải học cách yêu kẻ đã xích em lại, học cách tôn thờ kẻ đã hủy hoại gia đình em. Nếu tôi thấy em rơi một giọt nước mắt vì lão ta, một ngón tay của lão sẽ được gửi đến đây. Em hiểu rõ tôi là người thế nào mà, đúng không?"

Linh nhìn vào đôi mắt đen sâu thẳm của Phó Lâm, cô thấy trong đó không chỉ có sự thù hận, mà còn có một sự cô độc điên cuồng. Anh muốn cô, nhưng anh không biết cách yêu thương, anh chỉ biết cách chiếm đoạt và hủy hoại.

Phó Lâm buông cô ra, anh đi ra phía cửa hầm, tắt ngọn đèn duy nhất. Bóng tối bủa vây lấy Linh như một tấm màn liệm.

"Ngủ ngon, Linh. Đây là nhà mới của em."

Tiếng cửa sắt khóa lại nghe nặng nề và tuyệt vọng. Trong bóng tối mênh mông, Linh co người lại trên chiếc ghế gỗ, hơi lạnh của tầng hầm thấm vào da thịt. Cô nhận ra rằng, cuộc chiến giữa cô và Phó Lâm đã không còn là chuyện đúng sai hay nợ nần tiền bạc nữa. Nó đã trở thành một cuộc chiến của những linh hồn bị tổn thương, nơi mà kẻ thắng cũng chính là kẻ thua cuộc đau đớn nhất.