MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThư Ký, Đừng Hòng Trốn!Chương 11

Thư Ký, Đừng Hòng Trốn!

Chương 11

869 từ · ~5 phút đọc

Ba ngày trôi qua trong căn hầm tối, Linh hoàn toàn mất đi khái niệm về thời gian. Thứ duy nhất giúp cô nhận biết thế giới bên ngoài là tiếng bước chân đều đặn của Phó Lâm vào mỗi buổi tối. Anh mang thức ăn đến, tự tay đút cho cô từng thìa một trong sự im lặng đáng sợ, rồi lại rời đi sau khi để lại một nụ hôn lạnh lẽo trên trán cô.

Đến đêm thứ tư, cửa hầm bật mở một cách thô bạo. Phó Lâm bước vào, nhưng lần này anh không đi một mình. Theo sau anh là hai vệ sĩ đang lôi kéo một người đàn ông mặt mũi bầm dập, áo quần rách nát. Khi ánh đèn vàng vọt bật sáng, Linh bàng hoàng nhận ra đó là Trịnh Minh.

"Nhìn cho kỹ đi, Linh." Phó Lâm lạnh lùng nói, anh thô bạo túm tóc Trịnh Minh, bắt gã phải ngẩng khuôn mặt đầy máu lên. "Đây là kẻ mà em đã tin tưởng giao phó tương lai của mình sao?"

Trịnh Minh hổn hển, giọng nói đứt quãng: "Phó Lâm... mày là đồ điên... Mày nghĩ... mày thắng được tao sao?"

Phó Lâm không đáp lời bằng lời nói. Anh ném một xấp tài liệu xuống trước mặt Linh. Đó là những bản hợp đồng chuyển nhượng mà Trịnh Minh đã bí mật ký kết với một đối tác ma để tẩu tán tài sản của Phó thị, nhưng thực chất, gã đã rơi vào cái bẫy "gậy ông đập lưng ông" do chính Phó Lâm giăng ra từ một năm trước.

"Tập đoàn Trịnh thị đã chính thức tuyên bố phá sản vào lúc sáu giờ tối nay." Phó Lâm ghé sát tai Linh, giọng nói dịu dàng nhưng tàn nhẫn vô cùng. "Cha của hắn đã nhảy lầu từ tầng ba mươi sáu. Còn gã này... gã đã định bán em cho một đường dây buôn người ở biên giới ngay sau khi em thoát khỏi tay tôi. Hắn chưa bao giờ muốn giúp em, hắn chỉ muốn dùng em làm món hàng cuối cùng để gỡ gạc."

Linh nhìn Trịnh Minh, gã không dám nhìn thẳng vào cô, ánh mắt lẩn tránh đầy nhục nhã đã thay cho lời thú tội. Một sự ghê tởm dâng lên trong lòng Linh. Hóa ra trong thế giới của những con sói này, cô chẳng là gì ngoài một quân bài, một món đồ để họ xâu xé và lợi dụng.

"Đưa hắn đi. Giao cho cảnh sát về tội lừa đảo và buôn bán người." Phó Lâm ra lệnh.

Khi căn hầm chỉ còn lại hai người, Phó Lâm tiến lại gần, dùng dao nhỏ cắt đứt sợi dây thừng đang trói chặt Linh vào ghế. Đôi cổ tay cô đã sưng tấy và rướm máu. Anh không nói một lời, bế thốc cô lên, sải bước ra khỏi tầng hầm ẩm thấp.

Lần này, anh đưa cô trở lại phòng ngủ chính trên lầu cao nhất. Ánh trăng ngoài cửa sổ hắt vào, thanh khiết và dịu nhẹ, trái ngược hoàn toàn với bóng tối dưới hầm sâu. Phó Lâm đặt cô xuống giường, lấy hộp thuốc quen thuộc ra.

"Em thấy chưa?" Anh vừa lau vết thương cho cô vừa thầm thì, giọng nói pha chút khàn đặc. "Thế giới bên ngoài kia chỉ toàn là sự dối trá. Chỉ có ở bên cạnh tôi, em mới thực sự được an toàn."

Linh nhìn người đàn ông trước mặt, sự hận thù trong lòng cô bỗng chốc biến thành một nỗi tuyệt vọng tê tái. "An toàn sao? Phó Lâm, anh gọi việc xích tôi lại, giam tôi dưới hầm là sự an toàn sao? Anh đã tiêu diệt nhà họ Trịnh, anh cũng sắp giết cha tôi... Sau đó thì sao? Anh định sẽ nhốt tôi trong căn phòng này cho đến chết à?"

Phó Lâm khựng lại, anh ngước nhìn cô, ánh mắt phượng đen sâu thẳm bỗng hiện lên một vẻ tổn thương sâu sắc mà anh luôn cố giấu kín. "Nếu đó là cách duy nhất để em không biến mất khỏi tầm mắt của tôi, thì đúng, tôi sẽ làm như thế."

Anh đứng dậy, không dùng xích sắt để khóa cô lại nữa. Thay vào đó, anh lấy từ trong túi ra một chiếc vòng tay bạch kim tinh xảo có gắn chip định vị cực nhỏ, thong thả đeo vào tay cô.

"Tôi sẽ đi Đông Nam Á trong đêm nay để kết thúc mọi chuyện với cha em. Linh, đừng hy vọng vào bất kỳ sự cứu trợ nào nữa. Trịnh gia đã đổ, và kẻ duy nhất có thể đối đầu với tôi hiện tại chỉ có chính em mà thôi."

Phó Lâm quay lưng đi, để lại Linh ngồi lặng lẽ giữa căn phòng sang trọng nhưng lạnh lẽo. Cô biết, chuyến đi này của anh chính là dấu chấm hết cho quá khứ. Hoặc cha cô sẽ chết, hoặc Phó Lâm sẽ không bao giờ quay lại. Đứng trước sự lựa chọn giữa người cha tồi tệ và kẻ điên cuồng yêu mình bằng sự chiếm hữu, Linh cảm thấy mình như đang đứng trước một vực thẳm không đáy.