Chiếc chuyên cơ riêng của Phó Lâm lao vút vào màn đêm, bỏ lại thành phố với những ánh đèn vàng vọt phía sau. Trong khoang hạng nhất sang trọng, Phó Lâm ngồi bất động, đôi mắt anh dán chặt vào tấm ảnh cũ kỹ của cha mình. Cơn giận dữ bấy lâu nay dường như đã cô đặc lại thành một khối băng lạnh buốt trong lồng ngực. Anh không chỉ đi đòi nợ máu, mà anh đi để chặt đứt sợi dây cuối cùng nối Linh với quá khứ không thuộc về anh.
Cùng lúc đó, tại biệt thự, Linh không hề ngồi yên chờ đợi định mệnh. Chiếc vòng bạch kim trên tay cô lấp lánh dưới ánh trăng, nhắc nhở cô rằng mỗi cử động của mình đều bị giám sát. Nhưng Phó Lâm đã sơ hở một điều: anh quá tự tin vào quyền lực của mình mà quên mất rằng, một con chim bị dồn vào đường cùng sẽ học được cách mài sắc bộ móng vuốt.
Linh đi đến bàn làm việc của Phó Lâm, tìm kiếm ngăn kéo bí mật mà anh thường dùng để cất giữ những lá thư tay chưa gửi. Cô biết có một người duy nhất có thể giúp mình lúc này mà không vì lợi ích tiền bạc — đó chính là chú Trần Thế. Dù chú ấy từng phản bội cha cô, nhưng Linh nhận ra chú ấy làm vậy vì sự hối lỗi dành cho Phó gia.
Cô dùng điện thoại bàn cố định của biệt thự — thứ mà Phó Lâm nghĩ cô sẽ không bao giờ dám động vào vì sợ bị nghe lén — và nhấn một dãy số mà cô đã học thuộc lòng từ tập hồ sơ bí mật.
"Chú Trần, là cháu, Linh đây. Cháu biết chú đang nợ Phó Lâm, nhưng chú cũng nợ cha cháu một mạng người. Cháu cần đến hòn đảo đó... trước khi Phó Lâm kịp nổ súng."
...
Mười hai giờ sau, tại hòn đảo nhỏ vùng Đông Nam Á.
Căn biệt thự trắng nằm tách biệt giữa rặng dừa hiện ra trong tầm mắt của Phó Lâm. Anh không mang theo quân đoàn vệ sĩ rầm rộ, chỉ có hai tay súng thân tín nhất. Phó Lâm muốn tự tay kết thúc kẻ đã khiến đời anh trở thành một chuỗi những ngày đen tối.
Cánh cửa gỗ lớn bật mở. Bên trong, người đàn ông trung niên mang gương mặt của Linh Kiến Quốc đang thong thả ngồi thưởng trà, dường như đã đợi sẵn vị khách này từ rất lâu.
"Cậu đến chậm hơn tôi tưởng, Phó Lâm." Ông ta lên tiếng, giọng nói bình thản đến mức rùng mình.
Phó Lâm rút khẩu súng đen ngòm từ trong túi áo, nòng súng lạnh lẽo chỉ thẳng vào trán người đàn ông: "Ông có mười lăm phút để trăng trối. Hãy nói về cái đêm ông phóng hỏa, về cái cách ông nhìn mẹ tôi chết trong uất ức."
Linh Kiến Quốc cười nhạt, ánh mắt ông ta không có chút sợ hãi: "Phó Lâm, cậu rất giống cha mình, luôn tin vào cái gọi là công lý. Nhưng cậu có biết tại sao tôi lại để lại Linh cho cậu không? Vì tôi biết, tình yêu của cậu dành cho nó chính là liều thuốc độc hoàn hảo nhất. Cậu càng hận tôi, cậu càng làm khổ nó. Và đó mới chính là sự trả thù tuyệt vời nhất của tôi dành cho Phó gia."
"Câm mồm!" Phó Lâm gầm lên, ngón tay anh bắt đầu siết chặt cò súng.
"Dừng lại!"
Một tiếng hét thất thanh vang lên từ phía cửa sổ. Linh xuất hiện, hơi thở dồn dập, mái tóc rối bời vì gió biển. Cô lao đến đứng chắn giữa họng súng của Phó Lâm và cha mình.
Phó Lâm sững sờ, đồng tử co rụt lại: "Linh? Sao em lại ở đây? Tránh ra ngay!"
"Nếu anh bắn, hãy bắn tôi trước!" Linh nhìn anh bằng ánh mắt kiên định, nước mắt lã chã rơi. "Tôi không bảo vệ ông ấy vì ông ấy là người tốt. Tôi bảo vệ ông ấy vì tôi không muốn anh trở thành một kẻ sát nhân giống như ông ấy. Phó Lâm, nếu anh nổ súng, chúng ta sẽ thực sự kết thúc. Tôi không thể yêu một người mang dòng máu của cha tôi trên tay!"
Bàn tay cầm súng của Phó Lâm run rẩy. Lần đầu tiên trong đời, vị tổng tài máu lạnh cảm thấy mất phương hướng. Một bên là hận thù mười lăm năm nung nấu, một bên là người con gái mà anh yêu đến điên dại.
Đúng lúc đó, Linh Kiến Quốc bỗng rút từ gầm bàn ra một thiết bị nổ. Nụ cười của ông ta trở nên méo mó: "Tất cả chúng ta sẽ cùng xuống địa ngục. Phó gia hay Linh gia, hôm nay sẽ kết thúc tại đây!"
Tiếng tít tít của quả bom bắt đầu vang dội trong gian phòng. Phó Lâm không hề do dự, anh vứt súng, lao đến ôm chặt lấy Linh và đẩy cô về phía cửa ra vào.
"Chạy đi, Linh! Chạy ngay!"