Tiếng động cơ của chiếc Rolls-Royce gầm rú trong màn đêm, xé toạc bầu không khí tĩnh mịch của con đường dẫn về ngoại ô. Bên trong xe, không gian nghẹt thở đến mức dường như oxy cũng bị rút cạn. Phó Lâm ngồi đó, gương mặt tuấn tú nửa ẩn nửa hiện trong bóng tối, lạnh lẽo và tàn nhẫn như một vị thần chết vừa trở về từ cõi lặng. Chiếc áo vest đắt tiền của anh rách nát, vệt máu đỏ thẫm từ bả vai trái vẫn không ngừng thấm ra, nhuộm đen một mảng lớn lớp vải lụa, nhưng anh chẳng hề nhíu mày lấy một cái.
Đôi mắt phượng hẹp dài của anh khóa chặt lấy bóng hình nhỏ bé đang run rẩy ở góc ghế đối diện. Linh bấu chặt lấy gấu váy đã lấm lem bùn đất và dấu chân người, tim cô đập loạn xạ như một con thú nhỏ bị dồn vào đường cùng. Cô không dám ngẩng đầu, vì cô biết, sự im lặng của Phó Lâm lúc này chính là cơn bão kinh hoàng nhất.
“Ngẩng đầu lên.” Giọng nói của anh thấp trầm, khàn đặc vì khói thuốc súng nhưng lại mang theo sức nặng ngàn cân.
Linh vẫn im lặng, đôi vai run lên bần bật. Ngay lập tức, một bàn tay to lớn, mang theo hơi lạnh của kim loại và mùi máu tươi, thô bạo bóp chặt lấy cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào gương mặt đang vặn vẹo vì phẫn nộ của anh.
“Giải thích đi. Tại sao lúc hỗn loạn nhất, khi tôi đang đối đầu với họng súng của bọn chúng, em lại chạy về phía cửa sau? Chiếc xe chờ sẵn ở đó là của ai?”
Môi Linh run cầm cập, cô lắp bắp trong nước mắt: “Em... em sợ quá... em chỉ muốn tìm chỗ trốn...”
Một nụ cười lạnh lẽo nở trên môi Phó Lâm, anh ghé sát vào tai cô, hơi thở nóng hổi lẫn mùi sắt của máu phả lên làn da trắng ngần: “Tìm chỗ trốn hay là tìm tự do? Em nghĩ tôi là kẻ ngốc sao? Nếu tôi không kịp bắn nát lốp chiếc xe đó, có lẽ giờ này em đã nằm trong vòng tay kẻ khác, cùng nhau chúc mừng sự biến mất của tôi rồi nhỉ?”
Chiếc xe phanh gấp trước sảnh biệt thự. Phó Lâm không đợi người làm ra mở cửa, anh thô bạo lôi cô ra khỏi xe. Mặc cho vết thương ở vai đang rỉ máu, sức lực của anh vẫn lớn đến mức khiến cổ tay Linh hằn lên những vết đỏ tấy. Anh kéo lê cô qua đại sảnh, mặc kệ những ánh mắt kinh hãi của đám gia nhân, đi thẳng lên phòng làm việc và khóa trái cửa lại bằng một tiếng “cạch” nghiệt ngã.
Trong không gian kín, sự điên cuồng của anh bùng phát. Phó Lâm dùng tay phải xé toang chiếc sơ mi vướng víu, để lộ vết đạn sượt qua vai sâu hoắm, thịt da cháy sạm vì thuốc súng. Anh ép cô nhìn thẳng vào vết thương đó, gầm lên: “Nhìn cho kỹ đi! Đây là cái giá tôi phải trả để bảo vệ em! Còn em, em trả ơn tôi bằng cách bỏ chạy ngay khi tôi sơ hở sao?”
Linh sợ hãi lùi lại cho đến khi lưng đập mạnh vào cạnh bàn gỗ cứng ngắc. Cô khóc nức nở, định quay đầu chạy đi nhưng đã bị anh giam cầm trong vòng tay rắn chắc. Anh không cho cô trốn tránh, dùng cơ thể to lớn đại diện cho quyền uy tuyệt đối để đè ép mọi sự phản kháng.
Cơn giận dữ và sự chiếm hữu cực đoan khiến Phó Lâm mất đi sự điềm tĩnh thường ngày. Anh giáng xuống một nụ hôn thô bạo, đầy tính trừng phạt. Đó không phải là sự yêu đương, mà là cách một kẻ săn mồi đánh dấu lãnh thổ lên con mồi không phục tùng. Vị máu từ vết thương của anh và vị mặn của nước mắt cô hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị cay đắng và tàn khốc.
“Em muốn đi? Được thôi.” Anh thì thầm giữa những nụ hôn dồn dập, giọng nói tràn đầy sự đe dọa. “Nhưng từ nay về sau, đôi chân này chỉ được phép bước đi trong tầm mắt của tôi. Nếu em còn ý định bỏ trốn một lần nữa, tôi sẽ bẻ gãy đôi cánh của em, khiến em cả đời này chỉ có thể bò dưới chân tôi mà sống.”
Sức lực của Linh dần cạn kiệt, cô sụp đổ hoàn toàn trong vòng tay anh. Sự trừng phạt của Phó Lâm không chỉ nằm ở thể xác, mà nó đánh vào linh hồn cô, khiến cô hiểu rằng sợi xích này sẽ không bao giờ đứt. Khi cơn cuồng nộ qua đi, Phó Lâm gục đầu vào hõm cổ cô, hơi thở nặng nề và mệt mỏi. Máu từ vai anh thấm đẫm áo cô, nóng hổi và ám ảnh như một lời nguyền không thể hóa giải. Trong căn phòng tối, chỉ còn lại tiếng nức nở nghẹn ngào của người con gái và tiếng nhịp tim điên cuồng của kẻ nắm quyền, một sự khởi đầu mới cho những ngày tháng giam cầm sắp tới.