MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThư Ký, Đừng Hòng Trốn!Chương 14

Thư Ký, Đừng Hòng Trốn!

Chương 14

768 từ · ~4 phút đọc

Ánh nắng của buổi sớm mai không mang lại hơi ấm cho căn phòng ngủ rộng lớn, ngược lại chỉ càng làm rõ nét sự tan hoang sau một đêm giông bão. Linh tỉnh dậy với đôi mắt sưng mọng và toàn thân đau nhức như vừa bị một cỗ máy nghiền nát. Cô khẽ cử động, nhưng ngay lập tức cảm nhận được một sức nặng đè lên eo mình. Phó Lâm vẫn ở đó, ngay cả trong giấc ngủ, cánh tay anh vẫn siết chặt lấy cô như một gọng kìm không thể lay chuyển.

Gương mặt anh khi ngủ mất đi vẻ tàn nhẫn thường thấy, nhưng sự mệt mỏi và sắc mặt tái nhợt vì mất máu khiến anh trông càng thêm đáng sợ. Vết thương trên vai anh đã được băng bó sơ sài bằng tấm khăn trải giường xé dở, máu đã khô lại thành một mảng sẫm màu đầy ám ảnh. Linh nín thở, cố gắng nhích người ra khỏi vòng tay anh, nhưng chỉ một chuyển động nhỏ nhất cũng đủ khiến người đàn ông vốn luôn cảnh giác ấy bừng tỉnh.

Đôi mắt phượng mở ra, không có chút mông lung của người mới ngủ dậy, mà ngay lập tức tràn ngập sự sắc lạnh và chiếm hữu. Anh nhìn cô, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên một nụ cười đầy châm chọc.

"Em vẫn còn định chạy sao?" Giọng anh khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều như cứa vào không khí.

Linh rùng mình, thu người lại: "Tôi... tôi chỉ muốn đi lấy nước cho anh. Vết thương của anh cần phải được xử lý cẩn thận."

Phó Lâm không đáp, anh ngồi dậy, mặc kệ cơn đau từ bả vai đang kéo căng từng thớ thịt. Anh với tay lấy chiếc điện thoại trên bàn cạnh giường, nhấn một dãy số ngắn gọn. Chỉ vài phút sau, tiếng gõ cửa vang lên, và quản gia cùng hai người vệ sĩ lực lưỡng bước vào. Họ không dám nhìn thẳng vào tình cảnh hỗn độn trong phòng, chỉ cúi đầu chờ lệnh.

"Kể từ bây giờ, tất cả các lối ra vào của biệt thự đều phải lắp đặt hệ thống nhận diện khuôn mặt mới. Tước bỏ mọi quyền sử dụng thiết bị liên lạc của cô ấy. Nếu tôi thấy cô ấy bước ra khỏi phòng này mà không có sự cho phép của tôi, các người biết hậu quả rồi đấy."

Lời nói của Phó Lâm như từng nhát búa đóng đinh vào hy vọng cuối cùng của Linh. Cô bàng hoàng đứng bật dậy, tiếng nói lạc đi vì uất ức: "Anh không thể làm thế! Anh đang giam cầm trái phép, tôi không phải là tù nhân của anh!"

Phó Lâm đứng dậy, bước từng bước chậm rãi về phía cô. Chiều cao vượt trội của anh tạo nên một cái bóng bao trùm lấy cô gái nhỏ bé. Anh nâng cằm cô lên, ép cô nhìn vào sự lạnh lẽo trong mắt mình: "Ở nơi này, tôi là luật lệ. Em đã dùng sự tự do của mình để đánh cược vào một cuộc chạy trốn thất bại, vậy thì bây giờ, em phải trả cái giá tương đương. Đừng trách tôi tàn nhẫn, hãy trách sự phản bội của em đã giết chết chút lòng tin cuối cùng trong tôi."

Đúng lúc đó, trợ lý thân cận của anh gõ cửa bước vào, gương mặt hiện rõ vẻ nghiêm trọng. Anh ta ghé sát tai Phó Lâm nói nhỏ điều gì đó. Ánh mắt Phó Lâm đột ngột co rút lại, một luồng sát khí bùng lên dữ dội. Anh quay sang nhìn Linh, ánh mắt ấy khiến cô cảm thấy lạnh toát sống lưng.

"Hóa ra kẻ tiếp ứng cho em là hắn?" Phó Lâm bật cười, một tiếng cười lạnh thấu xương. "Hắn gan thật, dám đụng vào đồ của Phó Lâm này. Em có muốn biết tôi sẽ làm gì với kẻ đã đợi em ở cửa sau tối qua không?"

Linh run rẩy, đôi môi trắng bệch không thốt nên lời. Cô biết, cơn thịnh nộ thực sự của Phó Lâm bây giờ mới bắt đầu. Anh không còn chỉ muốn trừng phạt cô, mà anh sẽ nghiền nát tất cả những gì dám nhen nhóm ý định đưa cô rời xa anh. Phó Lâm xoay người bước đi, bỏ lại cô trong căn phòng rực rỡ ánh nắng nhưng lạnh lẽo như một nhà mồ, cùng tiếng khóa cửa vang lên lạnh lùng, cắt đứt mọi mối liên hệ của cô với thế giới bên ngoài.