MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThư Ký, Đừng Hòng Trốn!Chương 15

Thư Ký, Đừng Hòng Trốn!

Chương 15

741 từ · ~4 phút đọc

Cánh cửa gỗ sồi nặng nề đóng sầm lại, để lại Linh trong sự tĩnh lặng đến phát điên. Tiếng bước chân của Phó Lâm xa dần trên hành lang, mỗi nhịp chân như giẫm đạp lên chút hy vọng cuối cùng của cô. Cô lảo đảo ngồi thụp xuống sàn, hai tay ôm lấy đầu. "Hắn" mà Phó Lâm nhắc đến là ai? Trong đầu Linh hiện lên khuôn mặt của người bạn thanh mai trúc mã, hay là gã tài xế mà cô đã bí mật liên lạc qua một chiếc điện thoại cũ? Dù là ai, cô biết chắc chắn một điều: Phó Lâm sẽ không để người đó sống yên ổn.

Dưới tầng hầm của biệt thự, không khí ẩm thấp và nồng nặc mùi vôi vữa. Phó Lâm đứng đó, vai trái đã được băng bó lại nhưng những vết máu mới vẫn lấm tấm thấm ra ngoài. Anh không quan tâm. Trước mặt anh, một gã đàn ông bị trói chặt trên ghế, khuôn mặt bầm dập không còn nhận dạng nổi.

"Nói," Phó Lâm nhả ra một từ duy nhất, lạnh lùng như tiếng lưỡi dao lướt trên mặt đá. "Ai đã đứng sau chỉ thị cho mày đưa cô ấy đi?"

Gã đàn ông nhổ ra một ngụm máu, cười khẩy: "Phó Tổng... anh nghĩ mình có thể giữ được cô ấy mãi sao? Anh chỉ đang giữ một cái xác không hồn thôi."

Một cú đấm trực diện khiến chiếc ghế lật nhào. Phó Lâm cúi xuống, giẫm mạnh đôi giày da bóng loáng lên bàn tay đang run rẩy của kẻ đối diện. Tiếng xương gãy răng rắc vang lên khô khốc trong không gian hẹp. Ánh mắt Phó Lâm lúc này không còn chút tính người, nó chỉ còn là bản năng của một con thú dữ đang bảo vệ lãnh thổ. Anh nhận ra kẻ này không chỉ là một gã tài xế thuê mướn, hắn có hình xăm của băng đảng đối thủ—những kẻ đã dàn xếp trận đấu súng tối qua.

Hóa ra, cuộc bỏ trốn của Linh không đơn thuần là tìm kiếm tự do. Cô đã vô tình trở thành con mồi, một con tốt thí mà đối thủ của anh dùng để nhử anh vào chỗ chết. Sự thật này như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào cơn giận của Phó Lâm, nhưng nó không khiến anh bớt giận dữ với cô. Ngược lại, nó khiến anh càng thêm điên tiết vì sự ngây thơ đến ngu ngốc của người con gái ấy.

Anh quay sang trợ lý, giọng ra lệnh tàn nhẫn: "Xử lý sạch sẽ. Gửi một ngón tay của hắn về cho lão già bên phía đối thủ như một lời cảnh cáo. Còn về phần cô ấy..."

Phó Lâm dừng lại, ánh mắt nhìn về phía trần nhà, nơi căn phòng giam lỏng Linh đang hiện hữu. "Chuẩn bị một bản hợp đồng mới. Tôi muốn cô ấy ký vào đó. Nếu cô ấy muốn cứu mạng người bạn thanh mai trúc mã đang bị tôi truy lùng, cô ấy sẽ biết mình phải làm gì."

Trong khi đó, ở trên phòng, Linh vô vọng tìm kiếm một kẽ hở để liên lạc với bên ngoài. Cô nhìn qua khung cửa sổ có lớp kính cường lực dày cộm, thấy những toán vệ sĩ đi tuần tra dày đặc hơn bao giờ hết. Sự tự do mà cô khao khát giờ đây xa xỉ như một giấc mơ hoang đường.

Cánh cửa phòng bật mở lần nữa. Phó Lâm bước vào, trên tay là một xấp tài liệu. Anh không còn vẻ cuồng loạn của đêm qua, thay vào đó là một sự bình thản đáng sợ. Anh ném tập hồ sơ xuống giường, ngay trước mặt cô.

"Ký đi," anh nói, giọng đều đều. "Hoặc là ký để ở lại đây với tư cách là người của Phó Lâm này cả đời, hoặc là xem tin tang sự của kẻ đã giúp em bỏ trốn vào ngày mai."

Linh run rẩy nhìn vào dòng tiêu đề trên trang giấy: Hợp đồng cam kết vô thời hạn. Từng con chữ nhòe đi trước mắt cô. Đây không phải là một bản hợp đồng, đây là bản án chung thân dành cho cô. Phó Lâm đứng đó, bóng tối từ người anh đổ dài lên cơ thể cô, nuốt chửng lấy chút ánh sáng le lói cuối cùng trong lòng Linh.