Bản hợp đồng bồi thường nằm gọn trong ngăn kéo khóa kín của Phó Mặc Sâm như một bản án chung thân lơ lửng trên đầu Lê Dao. Kể từ giây phút đặt bút ký, bầu không khí trong văn phòng chủ tịch vốn dĩ đã nghiêm trang nay lại càng trở nên đặc quánh sự ám muội. Lê Dao cố gắng duy trì khoảng cách an toàn, nhưng cô sớm nhận ra rằng Phó Mặc Sâm không hề có ý định để cô thực hiện nghĩa vụ một cách đơn thuần.
Buổi sáng ngày thứ ba sau đêm định mệnh đó, Phó Mặc Sâm gọi cô vào phòng khi anh vừa kết thúc cuộc họp trực tuyến với đối tác nước ngoài. Anh không ngồi sau bàn làm việc như mọi khi mà đang đứng trước chiếc gương lớn ở góc phòng, tay cầm chiếc cà vạt lụa màu xanh navy thản nhiên ném sang một bên.
"Cái này không hợp. Lấy cái màu đỏ sẫm trong tủ kia lại đây cho tôi." Anh ra lệnh, giọng điệu ngang tàng như một vị vua đang sai bảo cung nữ.
Lê Dao im lặng làm theo. Cô lấy chiếc cà vạt mới, định đưa cho anh rồi rút lui thì Phó Mặc Sâm lại không đưa tay ra đón. Anh xoay người lại, đối diện trực diện với cô, đôi mắt thâm trầm khóa chặt lấy gương mặt đang cố tỏ ra bình tĩnh của cô thư ký nhỏ.
"Thắt cho tôi."
Lê Dao sững người: "Chủ tịch, việc này không có trong mô tả công việc của thư ký..."
"Nhưng có trong điều khoản phục vụ 24/7." Anh ngắt lời, nhếch môi cười nhạt. "Hay là em muốn tôi lật lại trang thứ ba của bản hợp đồng để nhắc nhở em về nghĩa vụ chăm sóc diện mạo cho chủ nhân?"
Lê Dao nghiến răng, tiến lại gần một bước. Vì chiều cao của Phó Mặc Sâm vượt trội hơn cô rất nhiều, cô buộc phải kiễng chân, hai tay vòng qua cổ áo sơ mi trắng muốt của anh để luồn dây cà vạt. Khoảng cách quá gần khiến cô có thể ngửi thấy mùi hương nam tính nồng nàn tỏa ra từ cơ thể anh, cùng với hơi ấm da thịt khiến đầu ngón tay cô bắt đầu run rẩy.
Phó Mặc Sâm cúi đầu nhìn xuống. Từ góc độ này, anh có thể thấy rõ hàng lông mi dài đang chớp liên tục vì bối rối của cô, và cả mùi hương dầu gội dịu nhẹ trên mái tóc cô. Anh cố tình không đứng thẳng, mà hơi khom người xuống, khiến chóp mũi của hai người gần như chạm vào nhau mỗi khi Lê Dao điều chỉnh nút thắt.
"Sát vào một chút, em định siết cổ tôi sao?" Anh thì thầm, giọng nói khàn khàn đầy ma lực.
Lê Dao phải cúi sát người hơn nữa để cân chỉnh lại hai vạt cà vạt. Sự đụng chạm giữa lồng ngực săn chắc của anh và bộ ngực phập phồng của cô qua hai lớp vải mỏng manh tạo nên một luồng điện xẹt qua cơ thể cả hai. Đôi tay cô lóng ngóng, nút thắt cứ mãi không chịu vào nếp. Cảm nhận được sự lúng túng của cô, Phó Mặc Sâm bất ngờ đặt tay lên eo cô, kéo mạnh một cái khiến toàn bộ cơ thể Lê Dao dán chặt vào người anh.
"Ưm..." Lê Dao khẽ thốt lên một tiếng, gương mặt đỏ bừng như muốn bốc cháy.
"Tay em run quá, Thư ký Lê. Đêm đó em đâu có nhút nhát như vậy?" Anh trêu chọc, bàn tay ở eo không hề có ý định buông ra mà trái lại còn miết nhẹ lên đường cong cơ thể cô qua lớp váy công sở.
Sự đụng chạm có chủ đích này khiến Lê Dao cảm thấy hơi thở trở nên khó khăn. Cô cúi đầu thật thấp để tránh ánh mắt thiêu đốt của anh, nhưng hành động đó lại vô tình khiến môi cô sượt qua yết hầu đang khẽ chuyển động của người đàn ông. Phó Mặc Sâm hít sâu một hơi, cơ thể anh cứng lại trong giây lát, dục vọng vừa được khơi dậy lại bắt đầu trỗi dậy mạnh mẽ.
Anh không đẩy cô ra, mà cứ thế đứng yên để cô hoàn thành nút thắt cà vạt trong sự giày vò của khoái cảm và tội lỗi. Khi nút thắt cuối cùng vừa xong, Lê Dao vội vã muốn lùi lại thì anh đã nhanh hơn, cúi xuống thì thầm vào tai cô: "Phục vụ rất tốt. Nhưng tôi cảnh cáo em, đừng có dùng cái vẻ mặt tội nghiệp đó đi thắt cà vạt cho bất kỳ gã đàn ông nào khác. Nếu không, tiền bồi thường sẽ tăng lên gấp đôi đấy."
Lê Dao chạy khỏi phòng làm việc với trái tim đập loạn xạ. Cô bắt đầu nhận ra, trò chơi này không chỉ là bồi thường về vật chất, mà Phó Mặc Sâm đang muốn từng bước chiếm lĩnh trọn vẹn thế giới của cô.