Phó Mặc Sâm buông cằm Lê Dao ra, nhưng khoảng cách giữa hai người vẫn gần đến mức cô có thể cảm nhận được nhịp tim đập mạnh mẽ của anh qua lớp áo vest. Anh quay lại bàn làm việc, lấy ra một tệp tài liệu được chuẩn bị sẵn, bìa da đen bóng loáng với những dòng chữ in nổi đầy quyền lực. Anh ném nhẹ nó lên mặt bàn, ngay cạnh đống tiền lẻ đang nằm vương vãi dưới sàn.
Lê Dao run rẩy cầm lấy tệp hồ sơ. Trên trang bìa vỏn vẹn ba chữ: Hợp đồng bồi thường. Cô lật từng trang, mắt hoa lên vì những điều khoản kỳ quặc được soạn thảo bằng ngôn ngữ pháp lý chặt chẽ. Nội dung bên trong không hề đề cập đến tiền bạc, mà trái lại, mỗi dòng chữ đều như một sợi dây xích vô hình trói buộc tự do của cô.
Điều khoản quan trọng nhất đập vào mắt cô khiến Lê Dao suýt nữa đánh rơi tập giấy: Bên B (Lê Dao) có hành vi xâm hại danh dự và thân thể Bên A (Phó Mặc Sâm). Để bồi thường tổn thất về tinh thần và sức khỏe, Bên B phải thực hiện nghĩa vụ phục vụ Bên A 24/7, mọi lúc mọi nơi, cho đến khi Bên A xác nhận hài lòng.
Cô ngước lên, đôi mắt mở to đầy vẻ không tin nổi: "Chủ tịch Phó, cái này... cái này quá vô lý! Tôi xâm hại anh? Rõ ràng đêm qua là anh..."
"Là tôi làm sao?" Phó Mặc Sâm thản nhiên ngắt lời, anh tựa người vào cạnh bàn, đôi chân dài vắt chéo đầy phong thái của kẻ nắm đằng chuôi. "Là em tự dùng thẻ phòng mở cửa xông vào. Là em khẳng định đã thanh toán tiền dịch vụ. Và cũng chính em là người yêu cầu tôi phải 'làm tốt công việc'. Thư ký Lê, camera hành lang khách sạn và đoạn ghi âm trong phòng mà tôi tình cờ bật lại có thể chứng minh ai mới là người chủ động khởi xướng cuộc vui này."
Lê Dao á khẩu. Cô quên mất người đàn ông trước mặt là một con cáo già trên thương trường. Anh không chỉ giỏi thao túng những con số mà còn giỏi bóp nghẹt đối phương bằng những bằng chứng sắt đá nhất. Cô hiểu rằng, nếu chuyện này bị lộ ra ngoài, sự nghiệp của cô sẽ sụp đổ, và gia đình cô ở quê sẽ không bao giờ ngẩng mặt lên nổi khi biết con gái mình đi "thuê trai" rồi vào nhầm phòng sếp.
"Phục vụ 24/7... cụ thể là phải làm gì?" Cô hỏi, giọng nói lạc đi vì sợ hãi.
Phó Mặc Sâm tiến lại gần, ngón tay trỏ lướt nhẹ từ bờ vai xuống đến mu bàn tay đang run rẩy của cô. Anh ghé sát vào tai cô, tông giọng trầm thấp đầy ám muội: "Mọi việc. Từ việc pha cà phê đúng 65 độ C vào mỗi sáng, cho đến việc 'an ủi' tinh thần tôi vào mỗi đêm nếu tôi cảm thấy không vui. Em đã châm ngòi cho một ngọn lửa, Thư ký Lê, thì em phải là người dập tắt nó."
Anh đẩy cây bút ký tên về phía cô. Ánh mắt anh không còn là sự lãnh đạm thường thấy, mà là sự chiếm hữu điên cuồng được che đậy dưới lớp vỏ bọc công việc. Lê Dao nhìn cây bút, rồi nhìn gương mặt không chút biểu cảm của anh. Cô biết mình không có lựa chọn. Nếu ký, cô sẽ trở thành nô lệ của anh dưới danh nghĩa bồi thường. Nếu không ký, cái giá phải trả sẽ là danh dự và cả tương lai.
Bàn tay cô run cầm cập, chậm chạp ký tên mình vào trang cuối cùng của bản hợp đồng. Ngay khoảnh khắc nét bút cuối cùng kết thúc, Phó Mặc Sâm thu lại bản hợp đồng với một nụ cười thỏa mãn kín đáo.
"Rất tốt. Bắt đầu từ bây giờ, em không chỉ là thư ký của tôi. Em là tài sản riêng của Phó Mặc Sâm này. Bây giờ, đi pha cho tôi một tách trà gừng, tôi cảm thấy hơi mệt sau khi bị em 'xâm hại' cả đêm qua."
Lê Dao bước ra khỏi phòng, chân tay nhũn ra như người mất hồn. Cô ế ba mươi năm để rồi chỉ trong một đêm, cô không những mất đi trái cấm mà còn mất luôn cả quyền tự chủ của chính mình.