MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThư Ký Nhỏ Sa Lưới Sếp TổngChương 8

Thư Ký Nhỏ Sa Lưới Sếp Tổng

Chương 8

698 từ · ~4 phút đọc

Lê Dao đứng trước cánh cửa gỗ lim nặng nề của phòng Chủ tịch, hít một hơi thật sâu để nén lại sự run rẩy đang trực chờ bùng phát. Cô khẽ gõ cửa, tiếng "vào đi" trầm thấp vọng ra khiến da gà cô nổi lên hết lớp này đến lớp khác. Bước vào bên trong, cô thấy Phó Mặc Sâm đang ngồi sau chiếc bàn làm việc rộng lớn, ánh nắng từ cửa sổ sát đất hắt vào từ sau lưng, bao phủ quanh anh một vầng hào quang vừa rực rỡ vừa đầy áp chế.

Cô tiến lại gần, đặt tách cà phê espresso xuống góc bàn, giọng nói cố giữ vẻ chuyên nghiệp nhất có thể: "Thưa Chủ tịch, cà phê của anh."

Phó Mặc Sâm không nhìn tách cà phê, cũng không nhìn vào xấp tài liệu đang mở sẵn. Anh chậm rãi đặt cây bút máy xuống, mở ngăn kéo bàn và lấy ra một vật gì đó. Tiếng "pạch" nhẹ nhàng vang lên khi anh đặt nó xuống mặt bàn đá đen bóng loáng.

Lê Dao cảm thấy máu trong người mình như đông cứng lại. Đó chính là xấp tiền hai nghìn tệ cô đã để lại trên tủ đầu giường sáng nay. Những tờ tiền màu đỏ tươi nằm đó như một bằng chứng đanh thép cho sự dại dột và hành động nhục nhã của cô.

Phó Mặc Sâm dùng ngón tay thon dài, gõ nhịp nhàng lên xấp tiền, rồi chậm rãi đẩy nó về phía cô. Đôi mắt anh nheo lại, tia nhìn sắc lẹm như dao cạo xoáy sâu vào tâm trí Lê Dao. Anh tựa lưng vào ghế, khóe môi nhếch lên một đường cong đầy chế nhạo.

"Thư ký Lê, cô giải thích thế nào về số tiền này? Đây là... tiền thưởng cho hiệu suất làm việc ngoài giờ của tôi sao?"

Lê Dao cúi gầm mặt, hai bàn tay siết chặt vào gấu áo vest, lí nhí đáp: "Chủ tịch Phó... chuyện đêm qua thực sự là một sự nhầm lẫn. Tôi vô cùng xin lỗi. Tôi... tôi chỉ muốn bồi thường chút tổn thất cho anh."

"Bồi thường?" Phó Mặc Sâm đột ngột đứng dậy, sải bước dài vòng qua bàn làm việc, ép cô lùi dần cho đến khi lưng chạm vào kệ sách gỗ. Anh chống hai tay sang hai bên, khóa chặt cô trong khoảng không gian hẹp giữa lồng ngực mình. Mùi hương nam tính mạnh mẽ trộn lẫn với sự nguy hiểm bao trùm lấy cô.

Anh cầm lấy xấp tiền, hất nhẹ lên không trung rồi để những tờ giấy bạc rơi lả tả xuống sàn nhà như một cơn mưa rác rưởi. Anh cúi thấp đầu, hơi thở nóng hổi phả sát vào cánh mũi cô, giọng nói khàn đặc nhưng chứa đựng sự phẫn nộ rõ rệt:

"Hai nghìn tệ? Thư ký Lê, cô hạ thấp giá trị của tôi quá đấy. Cô có biết giá trị cổ phiếu của tập đoàn Phó Thị giảm một điểm sẽ mất bao nhiêu tiền không? Cô có biết một giờ lao động của tôi tương đương với bao nhiêu căn hộ ở trung tâm Thượng Hải này không?"

Lê Dao run rẩy, hơi thở đứt quãng: "Tôi... tôi không có ý đó. Tôi chỉ..."

"Cô dùng cái giá của một gã trai bao hạng bét để định giá tôi?" Phó Mặc Sâm ngắt lời, bàn tay anh đột ngột nâng cằm cô lên, bắt cô phải đối diện với sự thâm trầm trong đáy mắt anh. "Nếu em đã muốn 'mua' sự phục vụ của tôi, thì phải mua theo luật của tôi. Và cái giá cho đêm qua cộng với sự liều lĩnh của em... em có dùng cả đời này để trả cũng chưa chắc đã đủ."

Ánh mắt anh dừng lại trên đôi môi của cô, một sự chiếm hữu không hề che giấu bùng lên. Lê Dao nhận ra rằng, người đàn ông này không hề có ý định bỏ qua cho cô. Anh đang dùng sự nhầm lẫn của cô để dựng nên một cái bẫy còn tinh vi hơn cả cái app kín mà cô đã truy cập đêm qua.