Tiếng giày cao gót của Lê Dao nện trên sàn đá cẩm thạch của văn phòng tập đoàn Phó Thị nghe khô khốc và lạc nhịp, hệt như tâm trạng của cô lúc này. Cô đã dùng hết ba lớp kem che khuyết điểm để giấu đi quầng thâm dưới mắt và vẻ mặt phờ phạc, cố gắng khoác lên mình bộ vest công sở chỉnh tề nhất như một lớp áo giáp cuối cùng. Nhưng mỗi khi chạm mặt đồng nghiệp, cô lại giật mình thon thót, cảm giác như tất cả mọi người đều đang nhìn thấu cái bí mật động trời mà cô đã để lại ở căn phòng 909 kia.
Lê Dao bước vào phòng pantry dành riêng cho ban thư ký, đôi bàn tay run rẩy đến mức không cầm vững chiếc thìa bạc. Cô cần cà phê, thật nhiều cà phê để giữ cho đầu óc không sụp đổ. Tiếng nước sôi réo lên từng hồi khiến dây thần kinh của cô căng như dây đàn. Cô cứ nghĩ mãi về xấp tiền hai nghìn tệ chết tiệt đó. Tại sao lúc ấy cô lại ngốc nghếch đến mức để tiền lại? Hành động đó chẳng khác nào một lời sỉ nhục trực diện vào lòng tự trọng của một người đàn ông nắm giữ huyết mạch kinh tế của cả một vùng như Phó Mặc Sâm.
Đúng lúc cô vừa rót xong ly espresso đậm đặc, một luồng áp khí quen thuộc nhưng đầy áp lực đột ngột bao trùm lấy không gian nhỏ hẹp. Tiếng bước chân trầm ổn, nhịp nhàng vang lên từ phía sau. Không cần quay đầu lại, mùi hương gỗ tuyết tùng lạnh lẽo trộn lẫn với chút vị bạc hà thanh mát đã tố cáo danh tính của người vừa bước vào.
"Thư ký Lê, hôm nay cô đi làm sớm hơn thường lệ."
Giọng nói của Phó Mặc Sâm vang lên, trầm thấp và lạnh lùng như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Lê Dao giật bắn người, suýt chút nữa đã làm đổ ly cà phê nóng lên tay. Cô hít một hơi thật sâu, ép mình quay lại, cúi đầu thật thấp để tránh ánh nhìn của anh.
"Chào... chào buổi sáng, Chủ tịch Phó."
Phó Mặc Sâm không dừng lại ở cửa mà tiến thẳng về phía cô. Anh dừng lại ở khoảng cách chỉ cách cô nửa sải tay, khiến Lê Dao có thể cảm nhận rõ hơi nóng tỏa ra từ cơ thể người đàn ông. Anh hôm nay mặc một bộ âu phục thủ công màu xám tro, cà vạt thắt chỉnh tề, gương mặt vẫn là vẻ lãnh đạm, xa cách thường ngày. Hoàn toàn không tìm thấy một chút dấu vết nào của sự cuồng nhiệt và điên rồ của đêm qua.
Tuy nhiên, nếu Lê Dao đủ bình tĩnh để ngẩng lên, cô sẽ thấy đôi mắt của Phó Mặc Sâm đang khóa chặt trên người cô với một sự thâm trầm đáng sợ. Ánh mắt anh lướt qua đôi môi hơi sưng đã được che đậy bằng son đỏ, rồi dừng lại ở chiếc cổ áo sơ mi được cô cài kín mít đến tận nấc cuối cùng. Anh thầm cười lạnh trong lòng. Cô tưởng che giấu như vậy là có thể xóa sạch dấu vết anh để lại sao?
Phó Mặc Sâm chậm rãi vươn tay, không phải để lấy cà phê, mà là để nhặt một sợi tóc vương trên vai áo cô. Ngón tay anh vô tình hay hữu ý lướt qua làn da cổ nhạy cảm của Lê Dao, khiến cô run bắn người như bị điện giật.
"Sắc mặt cô không tốt lắm. Đêm qua... bận việc gì sao?" Anh hỏi, tông giọng thản nhiên nhưng từng chữ đều như đang trêu đùa trên nỗi sợ hãi của cô.
"Tôi... đêm qua tôi chỉ thức hơi muộn để xem lại báo cáo tài chính cho cuộc họp sáng nay thôi ạ." Lê Dao nói dối không chớp mắt, trái tim đập nhanh đến mức muốn nổ tung.
Phó Mặc Sâm thu tay lại, nhếch môi tạo thành một đường cong mỏng dính đầy ẩn ý. Anh ghé sát vào tai cô, hơi thở nóng hổi khiến những sợi tóc mai của cô rung rinh:
"Tốt nhất là như vậy. Tôi không thích thư ký của mình dùng tâm trí vào những việc... không đáng tiền. Lát nữa mang cà phê vào phòng cho tôi, chúng ta cần bàn về một 'hợp đồng' bồi thường đặc biệt."
Nói xong, anh quay lưng bước đi, bóng lưng cao lớn lướt qua cửa như một cơn gió lạnh, để lại Lê Dao đứng chết trân trong phòng pantry với ly cà phê đã nguội ngắt từ lúc nào. Câu nói "hợp đồng bồi thường" của anh khiến cô lạnh sống lưng. Cô biết, cơn ác mộng của mình bây giờ mới chính thức bắt đầu.