MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThư Ký Nhỏ Sa Lưới Sếp TổngChương 6

Thư Ký Nhỏ Sa Lưới Sếp Tổng

Chương 6

677 từ · ~4 phút đọc

Ánh nắng ban mai của Thượng Hải lọt qua khe rèm cửa sát đất, rọi một đường thẳng tắp lên tấm thảm lông cừu sang trọng. Lê Dao nheo mắt, cảm giác đầu đau như búa bổ khiến cô phải mất vài giây mới định thần được mình đang ở đâu. Cơn đau nhức âm ỉ từ vùng thắt lưng và cảm giác dính dấp trên làn da như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về những gì đã xảy ra đêm qua.

Cô khó nhọc xoay người, định ngồi dậy thì cánh tay vắt ngang eo khiến cô đông cứng. Quay đầu sang bên cạnh, hơi thở của Lê Dao dường như ngừng trệ hoàn toàn. Dưới lớp chăn xộc xệch là gương mặt nghiêng góc cạnh, nam tính của Phó Mặc Sâm. Anh vẫn đang ngủ say, hàng lông mày vốn luôn nhíu chặt nay đã giãn ra, trông bình yên nhưng vẫn toát lên vẻ quyền uy không thể xâm phạm.

Lê Dao như bị sét đánh ngang tai. Những mảnh ký ức rời rạc của đêm qua ùa về như một cuốn phim quay chậm: cô vào nhầm phòng, cô tưởng anh là "trai bao", cô thậm chí còn mạnh miệng đòi bao nuôi anh và kinh khủng hơn cả là sự cuồng nhiệt không điểm dừng của cả hai trên chiếc giường này.

Sự kinh hoàng tột độ lấn át cả nỗi đau xác thịt. Cô không vào phòng 609, cô đã xông thẳng vào phòng của "vị vua" tập đoàn Phó Thị. Cô đã ngủ với sếp tổng của mình, người đàn ông mà cả giới kinh doanh đều phải kiêng dè. Tệ hơn nữa, cô đã dùng những lời lẽ thô thiển nhất để sỉ nhục lòng tự trọng của anh.

Nỗi tuyệt vọng bao trùm lấy tâm trí, Lê Dao run rẩy xuống giường, vội vàng nhặt nhạnh quần áo vương vãi dưới sàn. Cô mặc đồ với tốc độ nhanh nhất trong đời, chân tay luống cuống đến mức cài nhầm cả khuy áo sơ mi. Ánh mắt cô chợt dừng lại ở chiếc ví đặt trên bàn trà. Một ý nghĩ quẫn bách nảy ra, cô rút toàn bộ số tiền mặt mình có trong ví, chính xác là hai nghìn tệ, đặt ngay ngắn lên tủ đầu giường.

Dù biết số tiền này đối với Phó Mặc Sâm chẳng khác nào một hạt cát giữa sa mạc, nhưng trong cơn hoảng loạn, Lê Dao chỉ muốn bám víu vào cái cớ "giao dịch" để phủ nhận sự thật rằng cô vừa có một đêm tình ái với cấp trên. Cô muốn biến nó thành một sai lầm sòng phẳng, một sự nhầm lẫn có thể dùng tiền để khép lại.

Cô không dám nhìn lại người đàn ông trên giường thêm một giây nào nữa. Lê Dao vơ lấy túi xách, xỏ giày rồi lao ra khỏi phòng như bị ma đuổi. Tiếng cửa khép lại rất khẽ nhưng trong không gian yên tĩnh của tầng 9, nó lại vang vọng như một hồi chuông báo tử cho sự nghiệp của cô.

Chạy ra đến sảnh khách sạn, làn gió lạnh buổi sớm tạt vào mặt khiến cô tỉnh táo hơn đôi chút nhưng sự sợ hãi vẫn không hề thuyên giảm. Cô bắt đại một chiếc taxi, ngồi co rùm ở ghế sau, nước mắt bắt đầu chực trào. Ba mươi năm giữ gìn, cuối cùng lại kết thúc bằng một vở kịch nực cười và bi thảm nhất thế gian. Cô nên đối mặt với anh thế nào vào buổi làm việc hôm nay? Hay đúng hơn, cô có còn cơ hội để đối mặt với anh hay sẽ nhận được quyết định sa thải ngay lập tức?

Lê Dao giấu mặt vào lòng bàn tay, trong đầu chỉ còn duy nhất một ý nghĩ: Chạy trốn. Nhưng cô không hề biết rằng, khoảnh khắc cô rời đi, người đàn ông trên giường đã từ từ mở mắt, nhìn xấp tiền hai nghìn tệ bằng ánh mắt thâm trầm đến đáng sợ.