Chiếc taxi dừng lại trước sảnh khách sạn Grand Hyatt Thượng Hải, một công trình kiến trúc đồ sộ tỏa sáng lấp lánh bên bờ sông Hoàng Phố. Lê Dao bước xuống xe, cảm giác hơi lạnh của gió biển trộn lẫn với hơi men bắt đầu thấm sâu vào đại não, khiến bước chân cô có phần không vững. Cô chỉnh lại vạt áo khoác, cố gắng duy trì vẻ ngoài bình tĩnh như cách cô vẫn thường làm khi tháp tùng sếp tổng đến các buổi hội nghị cấp cao. Nhưng bên dưới lớp vỏ bọc chuyên nghiệp ấy, trái tim cô đang đánh trống liên hồi.
Cô mở điện thoại, nhìn lại dòng tin nhắn xác nhận từ ứng dụng kín. Dịch vụ cô đặt có tên là "Đêm Của Những Giấc Mơ", một cái tên nghe có vẻ sến súa nhưng cái giá mà cô phải trả bằng nửa tháng lương thư ký cao cấp đã bảo chứng cho chất lượng của nó. Người đại diện phía bên kia cam kết rằng "đối tác" của cô sẽ là một người đàn ông có học thức, ngoại hình xuất chúng và đặc biệt là cực kỳ kín tiếng.
Lê Dao hít một hơi thật sâu rồi bước vào sảnh chính. Mùi hương tinh dầu bưởi và gỗ đàn hương sang trọng bao trùm lấy không gian, khiến thần kinh đang căng thẳng của cô dịu đi đôi chút. Cô không đi thẳng đến quầy lễ tân vì sợ bị nhận diện. Theo hướng dẫn trên ứng dụng, cô có thể dùng mã QR để tự check-in tại cây máy tự động dành cho khách VIP ở góc khuất của sảnh. Tiếng "tít" vang lên, một tấm thẻ phòng bằng kim loại màu đen tuyền trượt ra.
Trên thẻ khắc con số 909.
Lê Dao cầm lấy tấm thẻ, cảm giác nó lành lạnh và nặng trĩu trong lòng bàn tay. Cô tiến về phía thang máy, nhìn những con số nhảy liên tục trên bảng điều khiển. Trong không gian chật hẹp của buồng thang máy dát vàng, hình ảnh cô phản chiếu qua gương trông vừa quen thuộc vừa lạ lẫm. Đôi gò má ửng hồng vì rượu, ánh mắt vốn dĩ luôn nghiêm nghị nay lại mang theo một tầng sương mù mờ ảo. Cô tự nhủ với bản thân rằng chỉ một đêm nay thôi, sau đêm nay cô sẽ quay lại làm một thư ký Lê Dao mẫu mực, một người phụ nữ ba mươi tuổi tẻ nhạt của gia đình.
Cửa thang máy mở ra ở tầng cao nhất của khách sạn, nơi chỉ dành cho các phòng Tổng thống và Suite cao cấp. Hành lang trải thảm dày đến mức tiếng bước chân của cô hoàn toàn bị triệt tiêu, tạo nên một bầu không khí im lặng đến đáng sợ. Lê Dao đi dọc theo dãy hành lang, ánh đèn tường vàng nhạt hắt bóng cô dài dằng dặc trên vách gỗ.
Cô dừng lại trước căn phòng có biển số 909. Bàn tay cô run lên khi đưa tấm thẻ từ lại gần cảm biến. Một tiếng "cạch" khô khốc vang lên, đèn tín hiệu chuyển sang màu xanh lá. Lê Dao đẩy cửa bước vào, bên trong không gian tối mịt, chỉ có ánh đèn thành phố từ cửa sổ sát đất hắt vào, phác họa lên những đường nét sang trọng của căn phòng.
Cảm giác tội lỗi và hưng phấn đan xen khiến cô quên mất việc phải kiểm tra lại số phòng hay danh tính người ở trong. Cô chỉ biết rằng, phía sau cánh cửa này, một người đàn ông xa lạ đang đợi để giúp cô hoàn thành tâm nguyện thoát khỏi cái danh "trinh nữ" đã đeo bám mình suốt ba thập kỷ. Lê Dao khép cửa lại, tự khóa chặt đường lui của chính mình, mà không hề biết rằng ở trong căn phòng tắm phía sau bức tường kính mờ, một người đàn ông khác cũng vừa mới tắt vòi hoa sen.