MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThư Ký Nhỏ Sa Lưới Sếp TổngChương 3

Thư Ký Nhỏ Sa Lưới Sếp Tổng

Chương 3

823 từ · ~5 phút đọc

Lê Dao đứng trong bóng tối của căn phòng rộng lớn, hơi thở có chút dồn dập. Men rượu vang bắt đầu ngấm mạnh, khiến đầu óc cô trở nên mụ mẫm. Cô không hề hay biết rằng tấm thẻ từ trong tay mình vốn dĩ in số 609, nhưng vì một sự cố hy hữu của hệ thống điện tử hoặc có lẽ là sự sắp đặt trớ trêu của định mệnh, nó lại mở ra cánh cửa phòng 909 – căn phòng dành riêng cho Chủ tịch tập đoàn Phó Thị.

Trong không gian yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng tim đập, một âm thanh trầm đục vang lên từ phía phòng tắm. Cánh cửa kính mờ trượt sang một bên, mang theo một luồng hơi nước ấm áp và mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc tràn ra ngoài. Lê Dao nheo mắt nhìn về phía nguồn sáng duy nhất. Một bóng người cao lớn, vạm vỡ bước ra, chỉ quấn độc nhất một chiếc khăn tắm trắng ngang hông.

Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo vừa được bật lên, gương mặt của người đàn ông dần hiện rõ. Đôi lông mày rậm hơi nhướng lên, sống mũi cao thẳng như tạc và đôi mắt sắc lạnh như có thể thấu thị tâm can người đối diện. Lê Dao đứng hình, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng. Người đang đứng trước mặt cô không phải là chàng trai trẻ trung, lịch thiệp mà cô tưởng tượng qua dịch vụ "trai bao" cao cấp. Đó là Phó Mặc Sâm – vị sếp tổng nổi tiếng với biệt danh "diêm vương mặt lạnh", người mà cô đã cung kính phục vụ suốt năm năm qua.

Phó Mặc Sâm cũng sững sờ không kém. Anh vừa trở về sau một buổi tiệc xã giao đầy mệt mỏi, vốn định nghỉ ngơi thì lại thấy "thư ký nhỏ" của mình xuất hiện ngay trong phòng riêng vào lúc nửa đêm. Anh đã thầm yêu cô suốt năm năm, từ khi cô còn là một thực tập sinh ngây ngô cho đến khi trở thành cánh tay phải đắc lực. Anh luôn giữ khoảng cách, luôn dùng vẻ mặt lạnh lùng nhất để che giấu tình cảm nồng cháy bên trong, chỉ vì sợ rằng sự vồ vập của mình sẽ làm cô sợ hãi mà chạy mất.

Nhưng lúc này, Lê Dao trước mặt anh thật khác lạ. Cô không mặc bộ đồ công sở kín cổng cao tường hằng ngày, mà khoác trên mình chiếc váy lụa hai dây màu đỏ rượu, để lộ bờ vai trắng ngần và xương quai xanh thanh mảnh. Đôi mắt cô lờ đờ, phủ một tầng hơi nước vì say, nhìn anh với vẻ bàng hoàng rồi chuyển dần sang sự bối rối tột độ.

Lê Dao lắp bắp, trong cơn say cô vẫn chưa kịp nhận ra sự sai sót của số phòng, chỉ nghĩ rằng dịch vụ mình đặt thật sự quá đẳng cấp khi tìm được một người có ngoại hình giống hệt chủ tịch của mình. Cô tự trấn an bản thân bằng một suy nghĩ nực cười: Chắc chắn đây là một "diễn viên" được đào tạo bài bản để chiều lòng khách hàng thích cảm giác kích thích với cấp trên.

Phó Mặc Sâm nheo mắt, tiến lại gần một bước. Luồng áp khí từ người anh tỏa ra khiến Lê Dao lùi lại, lưng chạm sát vào cánh cửa gỗ cứng nhắc. Anh cúi thấp người, hơi thở nóng hổi mang theo mùi bạc hà thanh mát phả lên vành tai cô. Giọng nói trầm thấp, đầy nam tính vang lên trong không gian tĩnh mịch:

"Thư ký Lê, đêm hôm khuya khoắt, em cầm thẻ phòng của tôi, ăn mặc thế này xuất hiện ở đây... là muốn báo cáo công việc sao?"

Trái tim Lê Dao đập loạn nhịp. Cô nuốt nước bọt, lấy hết can đảm nhìn thẳng vào đôi mắt sâu hoắm của anh, bàn tay run rẩy chạm vào lồng ngực săn chắc còn vương những giọt nước của người đàn ông. Cô thì thầm, giọng nói mang theo sự liều lĩnh của kẻ đã không còn đường lui:

"Tôi... tôi đã trả tiền rồi. Anh không cần đóng kịch nữa. Đêm nay, làm ơn giúp tôi... nếm thử trái cấm."

Ánh mắt Phó Mặc Sâm tối sầm lại trong tích tắc. Cơn giận và sự khao khát chiếm hữu bùng lên như sóng dữ. Anh biết cô đã nhầm lẫn điều gì đó, nhưng nhìn đôi môi đỏ mọng đang khép mở đầy mời gọi của cô, mọi lý trí và sự kiềm chế của một người đàn ông suốt năm năm qua hoàn toàn sụp đổ. Anh vươn tay khóa chặt eo cô, ép sát cơ thể mềm mại của cô vào người mình.

"Em muốn nếm thử? Được, tôi sẽ dạy em đến khi nào em thuộc lòng thì thôi."