Lê Dao cảm thấy đầu óc mình như một khối bông gòn thấm đẫm rượu, quay cuồng và lơ lửng. Sự hiện diện của người đàn ông trước mắt quá đỗi chân thực, chân thực đến mức cô có thể cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ những khối cơ bắp rắn chắc dưới lòng bàn tay mình. Nhưng cái danh xưng "Chủ tịch Phó" trong tâm trí cô đã bị hơi men đánh bạt sang một bên, thay vào đó là sự đắc ý của một vị khách hàng vừa chi một khoản tiền lớn.
Cô ngước khuôn mặt đỏ bừng lên, đôi mắt mờ sương cố gắng tiêu cự vào gương mặt lạnh băng của Phó Mặc Sâm. Một nụ cười tự mãn hiện lên trên khóe môi, Lê Dao vươn ngón tay trỏ, trượt nhẹ từ xương quai xanh của anh xuống đến giữa lồng ngực vạm vỡ, giọng nói lè nhè nhưng chứa đầy sự khiêu khích:
"Dịch vụ ở đây đúng là không làm tôi thất vọng. Ngoại hình này, khí chất này... quả thực rất giống người sếp khó ưa của tôi. Này, anh được đào tạo chuyên nghiệp lắm phải không?"
Phó Mặc Sâm đứng bất động, toàn thân cứng đờ như hóa đá. Anh nghe rõ từng lời cô nói, cảm nhận được từng cái chạm vụng về nhưng đầy lửa nóng trên da thịt mình. Đôi mắt anh nheo lại, tia nhìn trở nên thâm trầm khó đoán. Cô thư ký vốn dĩ luôn khép nép, gọi dạ bảo vâng hằng ngày, nay lại đang nhìn anh bằng ánh mắt của một kẻ bề trên đang kiểm tra món hàng mình vừa mua về.
Lê Dao thấy anh im lặng, tưởng rằng mình chưa đủ "uy lực" của một người chủ chi. Cô loạng choạng tiến thêm một bước, ép sát cơ thể lụa là vào người anh, bàn tay nhỏ nhắn tinh quái vỗ vỗ lên má Phó Mặc Sâm.
"Ngoan nào, đừng có bày ra cái vẻ mặt nghiêm trọng đó với tôi. Đêm nay tôi là chủ, anh là người phục vụ. Làm cho tốt, khiến tôi hài lòng... tôi sẽ thưởng thêm tiền cho anh. Tiền tôi không thiếu, chỉ cần anh giúp tôi thoát khỏi cái danh gái ế này một cách thật đáng nhớ."
Câu nói "cho thêm tiền" như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng tự trọng của người đàn ông đứng đầu tập đoàn Phó Thị. Phó Mặc Sâm sững sờ trong vài giây, sau đó một luồng cảm xúc hỗn độn dâng lên trong lòng anh. Anh thấy tức giận vì cô dám coi anh là loại đàn ông bán thân xác, tức giận vì cô dám nảy sinh ý định đi tìm một người đàn ông xa lạ để làm chuyện này. Nhưng bên cạnh cơn thịnh nộ, một cảm giác buồn cười và chiếm hữu lại trỗi dậy mãnh liệt hơn bao giờ hết.
Anh nhìn xấp tiền vô hình mà cô đang hứa hẹn, rồi nhìn xuống bờ vai trần đang run rẩy vì hơi lạnh và sự hồi hộp của cô. Suốt năm năm qua, anh đã phải kìm nén bản thân, đứng từ xa quan sát cô, che chở cho cô bằng lớp vỏ bọc sếp tổng nghiêm khắc. Anh chưa từng nghĩ rằng có một ngày, cô lại tự mình dâng tận miệng bằng một lý do nực cười như thế này.
Phó Mặc Sâm khẽ cười, một nụ cười không mang theo hơi ấm nhưng lại đầy sự nguy hiểm. Anh bất ngờ vươn tay, nắm lấy cổ tay cô kéo mạnh, khiến cô xoay người lại rồi bị anh ép chặt vào mặt gương lớn trong phòng. Sự lành lạnh của mặt kính và sự nóng bỏng của cơ thể anh kẹp cô ở giữa, tạo nên một sự tương phản mãnh liệt.
"Cho thêm tiền?" Anh cúi sát vào tai cô, giọng nói trầm khàn đầy đe dọa, "Thư ký Lê, em có biết cái giá để mua một đêm của tôi đắt đến mức nào không? E là cả đời này em cũng trả không hết đâu."
Lê Dao bị áp lực từ người đàn ông làm cho có chút tỉnh táo lại, nhưng sự tò mò của tuổi ba mươi đã lấn át nỗi sợ. Cô không đẩy anh ra, trái lại còn vòng tay qua cổ anh, kéo anh lại gần hơn, hơi thở thơm mùi rượu phả lên môi anh:
"Vậy thì cứ ghi nợ đi. Đêm nay, tôi muốn biết... trái cấm rốt cuộc có vị gì."
Phó Mặc Sâm không thể chịu đựng thêm được nữa. Mọi rào cản đạo đức và sự kiên nhẫn cuối cùng đều tan vỡ. Anh cúi xuống, thô bạo nhưng cũng đầy trân trọng ngấu nghiến đôi môi đỏ mọng đã khao khát từ lâu, chính thức kéo cô vào đêm định mệnh không có đường lui.