MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThư Ký Thép và Tổng Tài Bí ẨnChương 1: Thư Ký Thép và Định Mệnh Ngẫu Nhiên

Thư Ký Thép và Tổng Tài Bí Ẩn

Chương 1: Thư Ký Thép và Định Mệnh Ngẫu Nhiên

3,948 từ · ~20 phút đọc

1. Áp Lực Của Con Số Và Lá Thư Điều Chuyển

Ánh nắng chiều tà xuyên qua lớp kính trong suốt của văn phòng, vẽ nên những vệt vàng cam trên mặt bàn làm việc ngăn nắp của Lê Thanh Vân. 17 giờ 30 phút, mọi người trong phòng Kế hoạch đều đã thu dọn đồ đạc, nhưng cô vẫn giữ nguyên tư thế ngồi thẳng tắp, tập trung cao độ vào màn hình máy tính. Thanh Vân không chỉ đang làm việc, cô đang giải quyết khủng hoảng.

“Dự án ‘Hải Đăng’ không thể trượt được,” giọng nói của Trưởng phòng Vương vang lên qua điện thoại, lẫn với tiếng thở dốc vì căng thẳng. “Nếu lô hàng hôm nay không thông quan kịp, chúng ta mất đối tác Malaysia. Cô biết rõ điều đó mà, Thanh Vân.”

“Tôi biết, Trưởng phòng. Và tôi đã xử lý xong,” Thanh Vân đáp, giọng nói bình thản đến mức phi lý, như thể cô vừa thông báo mình đã uống một ly nước chứ không phải vừa cứu vãn một hợp đồng trị giá hàng chục tỷ đồng.

Trưởng phòng Vương ở đầu dây bên kia như nín thở. “Xong? Cô nói xong là thế nào?”

Thanh Vân dùng một ngón tay gõ nhẹ lên phím Enter, hoàn tất việc gửi đi email cuối cùng. “Tôi đã liên hệ thẳng với Cục phó Hải quan A. Đã dùng tài liệu kiểm định bổ sung mà chúng ta có và chỉ ra một điều khoản pháp lý bị bỏ sót trong hồ sơ gốc. Lô hàng sẽ được ưu tiên giải quyết trong vòng 30 phút nữa. Email xác nhận đã gửi đến máy của anh. Anh chỉ cần ký duyệt.”

Sự im lặng kéo dài ba giây bên kia đầu dây là minh chứng rõ ràng nhất cho năng lực của cô. Trưởng phòng Vương chỉ kịp thốt lên một tiếng "Tuyệt vời!" trước khi cúp máy vội vã.

Lê Thanh Vân, 28 tuổi, là một trong những nhân viên được săn đón nhất Tập đoàn Hạo Thiên, dù chỉ là một thư ký phòng Kế hoạch. Cô không có bằng cấp danh giá từ nước ngoài, nhưng cô sở hữu một bộ óc phân tích sắc bén, khả năng nắm bắt vấn đề tuyệt vời và một phong thái làm việc không cảm xúc, chính xác như một cỗ máy được lập trình hoàn hảo. Mọi người gọi cô là "Thư Ký Thép" không chỉ vì sự chuyên nghiệp mà còn vì sự lạnh lùng đến mức khó gần. Cô không tham gia vào các cuộc tán gẫu, không ăn trưa cùng đồng nghiệp, và cả khuôn mặt cô cũng hiếm khi biểu lộ điều gì khác ngoài sự tập trung.

Nhưng đằng sau vẻ ngoài "thép" ấy là một áp lực tài chính khổng lồ đang đè nặng. Cô mở một file Excel ẩn trên máy tính, cột "Nợ gốc" vẫn hiển thị con số bảy tỷ đồng, kèm theo lãi suất đang tăng lên từng ngày. Khoản nợ từ một biến cố gia đình cách đây ba năm, nó là bóng ma duy nhất khiến cô không dám dừng lại. Cô cần tiền, cần thăng tiến, cần bất kỳ công việc nào có thể trả giá cao hơn cho sự tận tâm và năng lực của mình.

Đúng lúc đó, màn hình máy tính của cô nhấp nháy một thông báo email mới từ Phòng Nhân sự Cấp cao. Tiêu đề: THÔNG BÁO ĐIỀU CHUYỂN NHÂN SỰ KHẨN CẤP.

Thanh Vân nhíu mày, hiếm khi Hạo Thiên có thông báo khẩn cấp như vậy vào cuối ngày. Cô nhấp chuột mở thư. Nội dung ngắn gọn, không chút hoa mỹ:

“Kính gửi Cô Lê Thanh Vân,

Bằng Quyết định số 001/HĐQT/2025, cô được điều chuyển giữ vị trí Trợ lý Riêng cho Tổng tài mới, Trần Hạo Phong, có hiệu lực từ 7 giờ 30 phút sáng ngày mai. Vui lòng có mặt tại tầng 35, khối Tổng tài điều hành. Mọi thắc mắc liên hệ trực tiếp Bà Mai Hồng (Trưởng Ban Thư ký).”

Thanh Vân đọc đi đọc lại tên "Trần Hạo Phong". Cái tên ấy, dù mới xuất hiện trong giới thượng lưu chưa lâu, nhưng đã gắn liền với những câu chuyện về sự khó tính và tàn nhẫn trên thương trường. Anh ta là một ẩn số, một vị Tổng tài mới được gọi về từ chi nhánh châu Âu, thay thế người chú vừa nghỉ hưu. Điều đáng nói, vị trí Trợ lý Riêng của Trần Hạo Phong đã thay bảy người chỉ trong vòng chưa đầy năm tháng.

Một tia hy vọng lóe lên trong Thanh Vân: Vị trí Trợ lý Riêng Tổng tài đi kèm với mức lương tăng gấp đôi. Và đó chính xác là thứ cô cần để mua thêm thời gian.

2. Tầng 35: Hơi Thở Của Quyền Lực

Sáng hôm sau, Lê Thanh Vân xuất hiện tại tầng 35 của Tập đoàn Hạo Thiên với vẻ ngoài không chút thay đổi: bộ vest xám than may đo hoàn hảo, tóc búi cao gọn gàng, và đôi mắt không gợn sóng.

Tầng 35 là khu vực hành chính cấp cao, nơi quyền lực được cô đọng. Không gian yên tĩnh, trang trí tối giản với tông màu trắng, đen và gỗ óc chó đậm, toát lên vẻ lạnh lùng, xa cách. Văn phòng của Tổng tài nằm ở cuối hành lang, tách biệt như một pháo đài.

Mai Hồng, Trưởng Ban Thư ký, một người phụ nữ trung niên lịch thiệp nhưng ánh mắt đầy vẻ thăm dò, đón tiếp Thanh Vân.

“Cô Lê, tôi mừng vì cuối cùng chúng ta cũng có một người có ‘thần kinh thép’ để làm việc với Tổng tài Phong,” Mai Hồng cười gượng gạo, dẫn Thanh Vân đến khu vực làm việc mới: một bàn làm việc lớn, đối diện trực tiếp với cánh cửa phòng Tổng tài.

Mai Hồng đặt xuống bàn Thanh Vân một chồng tài liệu dày cộp. “Đây là hồ sơ dự án trọng điểm hiện tại của Tổng tài: Thương vụ sáp nhập Tập đoàn Minh Châu. Tổng tài Phong yêu cầu cô đọc và nắm rõ toàn bộ trước khi anh ta đến.”

Thanh Vân cầm tập tài liệu, bìa ngoài in chữ TỐI MẬT màu đỏ rực. Thương vụ sáp nhập Minh Châu... tin tức đã râm ran trong giới tài chính suốt ba tháng qua. Nếu Hạo Thiên thành công, họ sẽ trở thành tập đoàn bất động sản và công nghệ lớn nhất cả nước. Nhưng Minh Châu là một công ty có cấu trúc phức tạp, đầy rẫy nợ nần và mâu thuẫn nội bộ. Đây không phải là một thương vụ, mà là một cuộc chiến.

“Tổng tài có yêu cầu gì đặc biệt không, thưa bà?” Thanh Vân hỏi, giọng điệu chuyên nghiệp hoàn toàn.

Mai Hồng hạ giọng, nhìn về phía cánh cửa Tổng tài đang đóng kín. “Tổng tài Phong… anh ấy rất khác biệt. Anh ấy không cần một người làm theo chỉ dẫn, anh ấy cần một cái bóng có thể đọc được suy nghĩ của anh ấy. Quan trọng nhất: Anh ấy ghét sự chậm trễ, ghét sự thiếu sót, và đặc biệt ghét người đưa ra lý do.”

“Và vì sao bảy người trước không trụ nổi quá ba tháng?” Thanh Vân trực tiếp hỏi.

Mai Hồng thở dài. “Người thứ nhất bị sa thải vì đến muộn một phút. Người thứ hai bị đuổi vì dùng sai phông chữ trong báo cáo. Người thứ ba… cô ta lỡ làm đổ ly cà phê vào hồ sơ mật. Sáu người còn lại đơn giản là không theo kịp tốc độ làm việc không nghỉ ngơi của anh ấy. Cô Lê, cô là hy vọng cuối cùng của tôi.”

Thanh Vân gật đầu, không hề tỏ ra sợ hãi hay lo lắng. Ngược lại, những khó khăn này lại là động lực. Càng khó, vị trí này càng vững chắc, và mức lương càng xứng đáng.

Cô bắt đầu mở tập hồ sơ sáp nhập. Giữa những con số và điều khoản pháp lý khô khan, cô phát hiện ra một chi tiết đáng ngờ: một khoản nợ ngầm trị giá 500 tỷ đồng của Minh Châu đang được giấu kín thông qua một công ty con ngoài khơi. Nếu Hạo Phong không biết điều này, thương vụ sẽ là một cái bẫy chết người.

3. Sự Xuất Hiện Của Tổng Tài

Thanh Vân đã ở trong trạng thái tập trung tuyệt đối hơn hai giờ đồng hồ khi cánh cửa thang máy VIP bật mở.

Mọi hoạt động tại tầng 35 dường như ngưng lại. Trần Hạo Phong bước ra.

Anh ta không đi, anh ta lướt đi, tạo ra một luồng khí lạnh lẽo và quyền lực. Chiều cao nổi trội, bộ vest Ý màu xanh đen được cắt may tinh xảo ôm lấy thân hình cường tráng, cùng mái tóc đen được chải gọn gàng. Gương mặt anh ta đẹp theo một cách sắc lạnh, với xương quai hàm góc cạnh và đôi mắt sâu, đen thăm thẳm, gần như không có cảm xúc, nhưng lại mang một sức hút nguy hiểm.

Anh ta đi thẳng vào văn phòng mà không nhìn lấy Thanh Vân một cái.

Mai Hồng vội vã chạy theo, cúi đầu một cách kính cẩn. "Tổng tài Phong, Trợ lý mới của anh, Lê Thanh Vân, cô ấy đang chờ lệnh của anh."

Lúc này, Trần Hạo Phong mới dừng lại, tay đặt trên nắm cửa, quay đầu nhìn Thanh Vân.

Ánh mắt của anh ta giống như tia laser, quét qua cô từ đầu đến chân, không phải là sự đánh giá giới tính, mà là sự kiểm tra năng lực. Trong vài giây ngắn ngủi đó, Thanh Vân cảm thấy như bị lột trần mọi che giấu. Cô không hề nao núng, vẫn giữ nguyên sự bình tĩnh, đôi mắt đối diện trực tiếp với ánh mắt Tổng tài.

"Cô Lê," giọng anh trầm thấp, lạnh như băng, mang theo một chút giọng Anh quốc lịch lãm. "Đã đọc xong hồ sơ Minh Châu chưa?"

"Thưa Tổng tài, tôi đã đọc sơ lược phần tổng quan và phân tích tài chính cơ bản," Thanh Vân đáp.

"Sơ lược là không đủ. Tôi cần sự tuyệt đối," Hạo Phong nói, bước hẳn ra khỏi phòng, đứng tựa vào bàn làm việc của cô. Khuôn mặt anh ta gần đến mức Thanh Vân có thể ngửi thấy mùi hương gỗ đàn hương và bạc hà thoang thoảng từ bộ vest.

"Nói cho tôi biết," anh tiếp tục, ánh mắt sắc lẹm, "Điều gì đang bị bỏ sót trong báo cáo thẩm định tài chính của Công ty A9, chi nhánh Sài Gòn?"

Đó là một câu hỏi bẫy, một chi tiết rất nhỏ trong hàng nghìn trang tài liệu. Anh ta đang kiểm tra cô.

Thanh Vân hít một hơi sâu, sự chuyên nghiệp chiến thắng mọi cảm xúc bất ngờ. "Thưa Tổng tài, Công ty A9 có một khoản nợ 500 tỷ đồng không được ghi nhận trong sổ sách chính thức. Khoản nợ này được ngụy trang dưới dạng hợp đồng thuê mua lại tài sản với Công ty TNHH Bách Hợp, một công ty vỏ bọc. Nếu Hạo Thiên sáp nhập Minh Châu, khoản nợ này sẽ trở thành gánh nặng pháp lý và tài chính không thể tránh khỏi. Tôi đã đánh dấu trang 453, mục 3.1.2. Khoản tiền cọc đã trả cho Bách Hợp không hợp lý."

Trần Hạo Phong im lặng. Lần này, anh ta không cười, không biểu lộ sự tán thưởng, nhưng sự căng thẳng trong không khí giảm đi. Anh ta chỉ gật đầu một cái gần như không thể nhận ra.

"Tốt," anh ta nói. "Vậy cô biết mình phải làm gì rồi chứ?"

"Thưa Tổng tài, tôi sẽ lập tức soạn thảo một bản ghi nhớ đề nghị điều tra sâu về Công ty Bách Hợp và đề xuất tái thương lượng điều khoản trách nhiệm nợ trước khi ký kết LOI."

"Không cần dài dòng. Cô chỉ cần chuẩn bị một bản tóm tắt phân tích rủi ro trong 10 phút. Ngay bây giờ."

4. Cuộc Chiến Bàn Giấy Đầu Tiên

10 phút sau, Thanh Vân đặt bản tóm tắt trên bàn làm việc của Trần Hạo Phong. Bản tóm tắt chỉ dài một trang, nhưng chứa đựng toàn bộ trọng tâm vấn đề, đi kèm với ba giải pháp dự phòng và phân tích hậu quả của từng giải pháp. Ngôn ngữ cô sử dụng chuẩn xác, không một từ thừa.

Trần Hạo Phong cầm lấy, đôi mắt lướt nhanh như máy quét. Anh ta gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, một thói quen cho thấy anh đang suy nghĩ rất sâu.

"Giải pháp B của cô, tái thương lượng trách nhiệm nợ, sẽ khiến đối tác Minh Châu nghi ngờ và có thể trì hoãn thương vụ," Hạo Phong nhận xét, giọng nói mang theo sự thách thức.

"Thưa Tổng tài, sự trì hoãn là không thể tránh khỏi khi chúng ta đã phát hiện ra lỗ hổng. Nhưng việc này sẽ củng cố vị thế đàm phán của Hạo Thiên. Nếu Minh Châu cố tình giấu giếm khoản nợ, họ có ý đồ không trong sạch. Nếu chúng ta nhắm mắt làm ngơ, chúng ta đang tự đào hố chôn mình. Sự chậm trễ của thương vụ này tốt hơn là sự thất bại của tập đoàn." Thanh Vân phản bác, không hề hạ thấp giọng điệu. Cô chỉ trình bày sự thật, không cảm xúc.

Hạo Phong nhìn thẳng vào mắt cô. Đó là lần đầu tiên có người dám đối đáp lại anh một cách logic và cứng rắn như vậy. Anh ta đã quen với sự phục tùng tuyệt đối, hoặc sự sợ hãi đến mức lắp bắp. Lê Thanh Vân không sợ anh. Cô chỉ tôn trọng công việc.

Một nụ cười nhạt thoáng qua trên môi Trần Hạo Phong, lạnh lẽo và khó hiểu. "Cô Lê, tôi thích sự thật. Nhưng tôi không thích sự thật làm chậm trễ kế hoạch của tôi."

Anh ta ném bản tóm tắt về phía cô. "Bây giờ, hãy chuẩn bị cho tôi Báo cáo Dự phòng Chiến lược chi tiết, bao gồm: Kế hoạch A (đạt được LOI trong 48 giờ), Kế hoạch B (trì hoãn đàm phán và đe dọa công khai khoản nợ), và Kế hoạch C (tìm kiếm đối tác thay thế cho Minh Châu trong vòng một tuần). Tôi muốn có nó trên bàn trước 7 giờ sáng mai."

Thanh Vân nhìn đồng hồ, lúc này là 18 giờ 30 phút. Yêu cầu này là phi lý. Báo cáo này cần ít nhất 30 giờ làm việc liên tục của một nhóm chuyên gia.

"Thưa Tổng tài, với độ phức tạp của hồ sơ, tôi cần thêm nhân sự và ít nhất..."

"Tôi không muốn nghe lý do, cô Lê," Hạo Phong cắt ngang, giọng nói đột ngột trở nên nghiêm khắc. "Cô là trợ lý của tôi, không phải quản lý dự án. Tôi đã hỏi năng lực của cô có xứng đáng với mức lương không, và cô đã trả lời là có. 7 giờ sáng mai. Nếu không có, cô biết hậu quả."

Hạo Phong quay lưng, bước vào văn phòng và đóng sầm cửa lại. Âm thanh ấy như lời tuyên chiến đầu tiên của vị Tổng tài đối với "Thư Ký Thép".

5. Đêm Tăng Ca Của Thư Ký Thép

Lê Thanh Vân ngồi lại bàn làm việc, nhìn chằm chằm vào cánh cửa Tổng tài đang đóng kín. Cô không tức giận. Cô chỉ cảm thấy bị thách thức. Hạo Phong không chỉ muốn kiểm tra năng lực của cô, anh ta muốn kiểm tra giới hạn của cô.

"Thư Ký Thép không có giới hạn," cô lẩm bẩm với chính mình.

Cô mở máy tính, mọi thứ đã sẵn sàng cho một đêm chiến đấu. Cô biết rõ anh ta muốn gì: không phải là một báo cáo chi tiết mà là một bằng chứng về sự tận tâm tuyệt đối và khả năng chịu đựng áp lực phi thường. Anh ta cần một người có thể cùng anh ta thức thâu đêm để đạt được mục tiêu, bất kể cái giá phải trả.

Thanh Vân bắt đầu cuộc chạy đua marathon với thời gian. Cô tắt điện thoại cá nhân, chỉ giữ lại đường dây nội bộ khẩn cấp.

19:00 - 21:00: Xây dựng khung xương cho ba Kế hoạch. Cô sử dụng kinh nghiệm của mình ở phòng Kế hoạch, kết hợp với các dữ liệu về đối thủ cạnh tranh Nguyễn Hoàng (người có liên quan đến việc rò rỉ thông tin nội bộ của Minh Châu, theo suy đoán của cô). Kế hoạch C đòi hỏi cô phải đào sâu vào một tập đoàn đang lên tên là Á Châu, tìm kiếm điểm yếu và điểm mạnh của họ để thay thế Minh Châu.

21:00 - 23:00: Phân tích lại toàn bộ hồ sơ Minh Châu, tập trung vào các cam kết tài sản và nguồn vốn. Cô nhận thấy mối liên hệ giữa khoản nợ 500 tỷ và một nhân vật cấp cao trong ban lãnh đạo Minh Châu, người có vẻ đang cố tình làm hỏng thương vụ để bán lại cho một đối thủ khác. Đây là thông tin then chốt cho Kế hoạch B.

23:00 - 01:00: Thanh Vân đối mặt với vấn đề nan giải nhất: Kế hoạch A. Làm sao để đạt được LOI (Thư Ý định) trong 48 giờ mà không bị khoản nợ kia cản trở? Cô chợt nhớ lại một điều khoản đặc biệt trong luật kinh doanh quốc tế mà cô đã học: "Điều khoản Đóng Băng Trách Nhiệm". Nếu Hạo Thiên đề xuất điều khoản này, Minh Châu sẽ buộc phải đồng ý để bảo vệ uy tín, và khoản nợ sẽ bị tạm thời đóng băng, chỉ được kích hoạt khi việc sáp nhập hoàn tất – đủ thời gian để Hạo Phong điều tra và dập tắt nó sau.

01:00 - 03:00: Soạn thảo ngôn ngữ pháp lý cho Điều khoản Đóng Băng Trách Nhiệm, đảm bảo nó vững chắc trước tòa án. Cùng lúc đó, cô hoàn thiện bản phân tích rủi ro chi tiết cho Kế hoạch C, đưa ra một kịch bản hợp tác với Tập đoàn Á Châu mà vẫn đảm bảo lợi nhuận cho Hạo Thiên.

03:00 - 05:00: Tổng hợp, biên tập và định dạng Báo cáo Chiến lược. Thanh Vân sử dụng phông chữ, định dạng, và hệ thống mã hóa tài liệu đúng chuẩn mà Mai Hồng đã đề cập là Tổng tài yêu thích, đảm bảo sự hoàn hảo đến từng chi tiết nhỏ nhất.

Trong suốt quá trình đó, cánh cửa phòng Tổng tài vẫn đóng kín. Thanh Vân không biết anh ta có còn ở bên trong hay không, nhưng sự hiện diện vô hình của quyền lực vẫn bao trùm lấy cô. Cô không ăn uống, chỉ uống một ly cà phê đen đã nguội từ chiều.

Đến 5 giờ 30 phút sáng, ánh đèn thành phố đã mờ dần, nhường chỗ cho bình minh màu tím nhạt. Thanh Vân dựa lưng vào ghế, cảm giác mệt mỏi ập đến, nhưng đôi mắt vẫn sáng rõ. Cô đã hoàn thành. Một bản Báo cáo Chiến lược dày dặn, hoàn hảo, ba kế hoạch dự phòng được trình bày rõ ràng, chi tiết, logic và sẵn sàng cho bất kỳ quyết định nào của Tổng tài.

Cô in Báo cáo ra, kẹp cẩn thận vào một chiếc bìa da đen. Cô đặt nó ngay ngắn vào giữa bàn làm việc của Trần Hạo Phong, ngay trên chiếc bàn lớn đối diện với cửa sổ kính nhìn ra toàn cảnh thành phố đang thức giấc.

6. Sự Đánh Đổi

Thanh Vân dọn dẹp bàn làm việc của mình, không để lại một dấu vết nào của cuộc chiến thâu đêm. Cô vào phòng vệ sinh chỉnh lại trang phục, tóc tai, che đi sự mệt mỏi. Khi cô trở lại, chiếc bàn đã sáng đèn.

Trần Hạo Phong đã đến. Lúc này là 6 giờ 45 phút, sớm 15 phút so với thời gian làm việc chính thức. Anh ta đang ngồi ở ghế Tổng tài, một tay cầm cốc cà phê, tay kia lật Báo cáo Chiến lược của cô.

Anh ta đọc rất nhanh, và Thanh Vân có thể cảm nhận được sự căng thẳng của khoảnh khắc.

Cuối cùng, anh ta đặt báo cáo xuống, ngẩng đầu nhìn cô. Ánh mắt anh ta lần này không còn là sự thách thức mà là sự đánh giá sâu sắc.

"Điều khoản Đóng Băng Trách Nhiệm," Hạo Phong lặp lại, giọng điệu có chút ngạc nhiên hiếm hoi. "Nước đi táo bạo. Cô tìm thấy nó ở đâu?"

"Thưa Tổng tài, trong Bộ luật Thương mại Liên bang, Mục 4.1.2. Điều khoản này thường được sử dụng trong các vụ sáp nhập liên quốc gia phức tạp, nhưng có thể áp dụng cho Minh Châu vì có các công ty con ở nước ngoài."

"Và Kế hoạch C, Á Châu," Hạo Phong tiếp tục. "Cô đã thực hiện một phân tích SWOT hoàn chỉnh về họ trong vòng chưa đầy 12 giờ. Cô không cần thêm nhân sự sao?"

"Tôi đã quen làm việc độc lập. Và tôi cần tiền thưởng, thưa Tổng tài." Thanh Vân nói thẳng, không vòng vo. Cô không muốn anh ta tưởng rằng cô làm việc vì sự tôn thờ vô nghĩa. Cô làm việc vì lợi ích cá nhân.

Trần Hạo Phong bật cười. Tiếng cười ngắn ngủi, không phát ra âm thanh, chỉ là một sự rung động nhẹ ở bờ môi. "Cô Lê, cô thật sự là một người phụ nữ thực tế."

"Công việc của tôi yêu cầu sự thực tế, thưa Tổng tài."

"Tốt. Tôi chấp nhận Báo cáo. Cô đã cứu vãn một đêm không ngủ của tôi và rất có thể là cả thương vụ này," Hạo Phong đứng dậy, bước đến gần cô.

Anh ta nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt sắc bén như muốn đâm thủng lớp vỏ "thép" mà cô đã dựng lên. "Tôi sẽ không sa thải cô, Lê Thanh Vân. Nhưng tôi sẽ không thưởng tiền riêng cho cô. Cô sẽ được nhận toàn bộ hoa hồng khi thương vụ Minh Châu hoàn tất. Và điều đó cũng có nghĩa là, nếu thất bại, cô sẽ không có gì. Cô có sẵn lòng đánh đổi?"

Đó là một canh bạc lớn, toàn bộ thu nhập của cô phụ thuộc vào một thương vụ có nguy cơ rủi ro cao nhất tập đoàn. Nhưng nếu thắng, số tiền hoa hồng sẽ đủ để trả dứt điểm món nợ ám ảnh cô suốt ba năm qua.

Lê Thanh Vân không cần phải suy nghĩ. Cô cần thoát khỏi cái bóng của quá khứ.

"Thưa Tổng tài," cô đáp, giọng nói mạnh mẽ và kiên định. "Tôi chấp nhận sự đánh đổi này. Và tôi cam kết, thương vụ sẽ thành công."

Trần Hạo Phong nhếch mép, lần này nụ cười rõ ràng hơn, mang theo sự hài lòng bí ẩn. "Tốt. Vậy hãy bắt đầu. Cuộc họp khẩn với Ban lãnh đạo Minh Châu bắt đầu lúc 8 giờ. Cô Lê, cô sẽ đi cùng tôi."

Đó là một sự tin tưởng tuyệt đối, nhưng cũng là một gánh nặng. Lê Thanh Vân biết rằng, từ giây phút này, cô đã không còn là một thư ký bình thường. Cô đã bước vào cuộc chiến sinh tử của giới thượng lưu, đứng ngay cạnh người đàn ông bí ẩn và quyền lực nhất Hạo Thiên. Con đường phía trước là tiền bạc, quyền lực, và một định mệnh ngẫu nhiên vừa được ấn định trong đêm dài không ngủ.