1. Sân Khấu Nhân Ái
Sự kiện ra mắt Quỹ Hỗ trợ Tim mạch Hạo Thiên được tổ chức tại một phòng dạ tiệc sang trọng, được thiết kế để toát lên sự trang nghiêm và nhân ái. Lê Thanh Vân, với vai trò Trưởng ban Chiến lược Sáp nhập (và Giám đốc Điều hành Bóng tối), là người giám sát toàn bộ sự kiện. Cô mặc một chiếc váy dạ hội tối màu, kín đáo nhưng vẫn tôn lên sự sắc sảo, hoàn toàn khác biệt với hình ảnh Thư Ký Thép trong bộ vest hàng ngày.
Cô đứng cách xa khu vực sân khấu chính, nơi Trần Hạo Phong chuẩn bị phát biểu. Anh ta, trong bộ tuxedo đen, toát ra vẻ quyền lực và sự tử tế giả tạo một cách hoàn hảo. Toàn bộ sự kiện này là một vở kịch đạo đức, nhằm thu hút sự chú ý của một người duy nhất: Luật sư Lãnh An.
Lãnh An xuất hiện. Anh ta là một người đàn ông có phong thái điềm tĩnh, ánh mắt sắc sảo nhưng chứa đựng sự u buồn khó tả. Anh ta không nói chuyện với ai, chỉ lặng lẽ quan sát những bức ảnh về trẻ em bị bệnh tim được trưng bày.
Thanh Vân biết đây là lúc phải hành động. Cô bước đến bên Lãnh An, vẻ mặt chuyên nghiệp và lịch sự.
“Luật sư Lãnh An,” Thanh Vân nói, giọng ấm áp và tôn trọng một cách giả tạo. “Thật vinh dự khi anh dành thời gian quý báu đến tham dự. Tổng tài Phong đã đích thân yêu cầu mời anh. Anh ấy rất ngưỡng mộ công việc của anh.”
Lãnh An quay sang nhìn cô, ánh mắt lạnh nhạt. “Tôi đến đây vì tôi quan tâm đến mục đích của quỹ, không phải vì sự ngưỡng mộ của Tổng tài Phong. Anh ta nổi tiếng là người không bao giờ làm từ thiện vô điều kiện.”
“Mục đích của chúng tôi là thật lòng, thưa Luật sư,” Thanh Vân điềm tĩnh đáp, nhưng trong lòng cô, sự căng thẳng đang lên đến đỉnh điểm. Cô đang nói dối với một trong những người đàn ông chính trực nhất giới luật pháp. “Tổng tài Phong cũng từng trải qua những mất mát. Anh ấy thấu hiểu nỗi đau. Việc này không chỉ là trách nhiệm xã hội, mà còn là sự tri ân đến những người không may mắn.”
Cô đưa tay chỉ vào một bức ảnh chụp một bé gái. “Chúng tôi đã đặt tên một dự án nghiên cứu nhỏ trong quỹ theo tên em gái của một người bạn cũ của Tổng tài Phong. Một cô bé đã không thể qua khỏi vì căn bệnh tim bẩm sinh. Đó là lời hứa của Tổng tài Phong: sẽ không để bất kỳ trẻ em nào chịu số phận tương tự.”
Thanh Vân biết rõ, Lãnh An không có bạn bè thân thiết nào ngoài em gái mình. Cô đang khéo léo gieo vào tâm trí anh ta rằng Hạo Phong có thể đã biết về câu chuyện đau lòng của em gái anh ta, tạo ra sự liên kết sâu sắc.
Sự bình tĩnh của Lãnh An lung lay. Anh ta nhìn chằm chằm vào Thanh Vân, đôi mắt ánh lên sự nghi ngờ và xúc động. “Cô Lê, cô thật sự tin vào những gì cô đang làm sao?”
“Tôi tin vào sức mạnh của đồng tiền khi nó được dùng đúng mục đích, thưa Luật sư,” Thanh Vân trả lời, giọng nói chắc chắn như thép. “Và tôi tin rằng, anh là người duy nhất hiểu được ý nghĩa của quỹ này hơn bất kỳ ai khác.”
Lãnh An im lặng một lúc lâu. “Nếu Hạo Thiên thực sự đang làm điều này vì mục đích nhân đạo, tôi sẽ tôn trọng. Nhưng nếu có bất kỳ sự giả dối nào, tôi sẽ là người đầu tiên phơi bày nó.”
2. Đòn Chí Mạng
Đúng 8 giờ tối, Hạo Phong bước lên sân khấu. Thanh Vân quay lại, hướng mắt lên sân khấu. Cùng lúc đó, cô nhận được một tin nhắn mã hóa từ Hạo Phong: "Tấn công."
Hạo Phong bắt đầu bài phát biểu của mình, giọng nói đầy xúc cảm, ca ngợi sự dũng cảm của các bệnh nhi và cam kết đầu tư hàng nghìn tỷ vào quỹ. Lãnh An lắng nghe, ánh mắt anh ta dán chặt vào sân khấu.
Cùng lúc đó, Thanh Vân lặng lẽ rút điện thoại ra. Cô dùng Thẻ Chìa Khóa để truy cập vào kênh giao dịch ngầm. Chỉ với một cú chạm, cô đã kích hoạt một loạt lệnh bán khống khổng lồ và rút vốn thông qua công ty vỏ bọc mà Hạo Thiên đã mua lại từ trước.
Mục tiêu: BioTech Nova.
Trong vòng mười lăm phút Hạo Phong đang nói về niềm tin và hy vọng, hàng tỷ đồng đã bị rút khỏi BioTech Nova. Dòng tiền của Nguyễn Hoàng bị cắt đứt hoàn toàn. Cổ phiếu của BioTech Nova ngay lập tức lao dốc không phanh.
Nguyễn Hoàng, người đang theo dõi thị trường tại căn cứ bí mật của mình, đã không thể phản ứng kịp. Hắn ta chỉ nhận ra mình bị tấn công từ phía sau khi mọi chuyện đã quá muộn. Kế hoạch mua cổ phiếu Minh Châu của hắn đã sụp đổ hoàn toàn. Dự án Quỹ Công nghệ Xanh của hắn cũng mất đi nguồn vốn duy trì.
Hạo Phong kết thúc bài phát biểu. Toàn bộ khán phòng vỗ tay nhiệt liệt. Anh ta bước xuống, tiến thẳng đến chỗ Thanh Vân, khuôn mặt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh.
“Kết thúc rồi,” anh ta thì thầm vào tai cô, hơi thở anh chạm vào gáy cô, tạo nên một sự rùng mình.
“Tất cả đều nằm trong kế hoạch, thưa Tổng tài,” Thanh Vân đáp, giữ vững vẻ ngoài chuyên nghiệp.
Lãnh An tiến đến, bắt tay Hạo Phong. “Tổng tài Phong, tôi hy vọng sự tử tế này là thật.”
“Chắc chắn rồi, thưa Luật sư,” Hạo Phong cười một cách bí ẩn. “Tôi luôn giữ lời hứa của mình. Nhất là với những người tôi tôn trọng.”
3. Đối Mặt Với Sự Tàn Nhẫn
Sáng hôm sau, tin tức về sự sụp đổ của BioTech Nova và sự phá sản của Nguyễn Hoàng gây chấn động giới tài chính. Công chúng chỉ thấy rằng BioTech Nova đã có một quyết định kinh doanh sai lầm và bị bán tháo. Không ai biết về vai trò của Quỹ Hỗ trợ Tim mạch Hạo Thiên.
Nguyễn Hoàng tổ chức một cuộc họp báo khẩn cấp, khuôn mặt hắn ta đầy vẻ cay cú. Hắn ta công khai cáo buộc Trần Hạo Phong đã sử dụng các mánh khóe bẩn thỉu và bôi nhọ Thanh Vân, gọi cô là “con chó săn trung thành, tàn nhẫn và không có đạo đức” của Hạo Phong.
Hạo Phong và Thanh Vân theo dõi cuộc họp báo từ màn hình lớn trong văn phòng riêng của anh ta.
"Hắn ta đang tuyệt vọng," Thanh Vân bình luận, ánh mắt cô lạnh lùng.
"Hắn ta đúng," Hạo Phong nói, quay sang nhìn cô. "Chúng ta đã dùng mánh khóe bẩn thỉu. Chiến tranh không có luật lệ, Thanh Vân. Chúng ta đã dùng lòng nhân ái để hủy hoại kẻ thù. Điều đó có khiến cô khó chịu không?"
Thanh Vân cảm thấy một sự giằng xé trong lòng. Cô nhớ đến ánh mắt chân thành của Lãnh An tại sự kiện. Cô đã dùng cái chết của em gái anh ta để phục vụ lợi ích của mình.
“Chúng ta đang đấu tranh cho sự sống còn của Hạo Thiên,” Thanh Vân đáp, lặp lại lý lẽ mà cô đã dùng để tự thuyết phục mình. “Nguyễn Hoàng muốn phá hoại, anh ta phải bị loại bỏ. Mục đích biện minh cho phương tiện.”
“Khá lắm,” Hạo Phong nói, giọng anh ta chứa đầy sự tán thưởng. "Đó là triết lý mà cô phải tuân theo nếu muốn sống sót trong thế giới này. Cô đã làm rất tốt, Giám đốc Bóng tối. Tôi biết cô không thoải mái khi lừa dối Lãnh An, nhưng cô đã đặt lợi ích của tôi lên trên cảm xúc cá nhân của mình. Đó là sự chuyên nghiệp tuyệt đối."
Hạo Phong lấy ra một tập hồ sơ mới. "Thương vụ Minh Châu đã hoàn tất. Cổ phiếu của Minh Châu đã ổn định, chúng ta đã kiểm soát được Ban Lãnh đạo mới. Cô sẽ chính thức được thăng chức, đảm nhiệm vị trí Giám đốc Chiến lược M&A (Sáp nhập và Mua lại) của tập đoàn, một vị trí chưa từng có cho một người mới gia nhập."
4. Món Quà Từ Sự Lựa Chọn
Chiều hôm đó, Thanh Vân nhận được một cuộc gọi từ bệnh viện. Mẹ cô, bà Lan, đã tỉnh táo và có phản ứng tích cực với phác đồ điều trị mới.
"Mẹ muốn cảm ơn cô," người y tá nói. "Người đại diện của cô đã sắp xếp mọi thứ rất chu đáo. Bà ấy nói rằng, từ khi cô được thăng chức, bà ấy đã cảm thấy được an toàn."
Thanh Vân gác máy, lòng cô tràn ngập cảm xúc phức tạp. Cô đã có được sự nghiệp, sự tự do tài chính, và sức khỏe của mẹ cô. Tất cả đều là cái giá của sự thỏa hiệp với Trần Hạo Phong. Đây là món quà từ sự lựa chọn tàn nhẫn của cô.
21 giờ, Thanh Vân đang ở trong căn hộ của mình, nhìn ra thành phố. Cô cảm thấy cô đơn một cách khủng khiếp trong không gian sang trọng này.
Bỗng nhiên, cánh cửa nối mở ra. Trần Hạo Phong bước vào. Anh ta mặc áo choàng tắm lụa đen, tóc còn hơi ẩm.
“Quy tắc thứ tư đã bị phá vỡ,” anh ta nói, giọng điệu thư giãn một cách đáng ngạc nhiên. “Cô đã làm việc tám giờ liên tục mà không ăn tối. Đây là sự bảo dưỡng tài sản bắt buộc.”
Anh ta đi thẳng vào bếp, nơi đã được trang bị đầy đủ. Anh ta bắt đầu nấu ăn. Mùi bơ tỏi và hương thảo lan tỏa khắp căn hộ.
Thanh Vân đứng đó, hoàn toàn bất động. “Tổng tài, anh… đang nấu ăn sao?”
“Tôi là người không thích làm mất thời gian,” Hạo Phong đáp, vẫn quay lưng lại. “Gọi món là chậm. Nấu ăn là nhanh. Cô có thể gọi tôi là Hạo Phong khi chúng ta ở trong hai căn hộ này. Quy tắc thứ năm: Trong phạm vi an toàn này, không cần duy trì danh xưng Tổng tài, trừ khi chúng ta đang thảo luận về Hạo Thiên.”
“Được rồi, Hạo Phong,” Thanh Vân thử gọi, cảm thấy cái tên này thật xa lạ và gần gũi cùng một lúc.
Anh ta đặt hai đĩa bò bít tết áp chảo lên bàn. “Tôi biết cô đã cảm thấy tồi tệ về vụ Lãnh An. Cô không cần phải cảm thấy thế. Trong kinh doanh, không có sự tử tế.”
“Anh có bao giờ cảm thấy tồi tệ không, Hạo Phong?” Thanh Vân hỏi, nhìn thẳng vào mắt anh ta. “Về những người anh đã hủy hoại để đạt được mục tiêu?”
Hạo Phong ngồi xuống, nhìn cô. “Tôi đã từng. Khi tôi 18 tuổi. Cha tôi bị chính những người bạn thân nhất của ông ấy lừa dối, khiến ông ấy mất hết tất cả và suýt chết. Tôi đã mất bảy năm để xây dựng lại Hạo Thiên, và tôi đã phải hủy hoại tất cả những kẻ đã làm tổn thương cha tôi. Kể từ đó, tôi đã loại bỏ cảm xúc ra khỏi công việc. Nó là gánh nặng.”
Anh ta nhìn Thanh Vân, ánh mắt anh ta lần đầu tiên lộ ra sự đau khổ. “Cô, Thanh Vân, là người duy nhất đã khiến tôi phải đặt lại Quy tắc thứ tư và thứ năm. Cô là người duy nhất khiến tôi phải lãng phí thời gian để ‘bảo dưỡng’ cô. Đừng làm tôi thất vọng. Và đừng cố gắng trở thành một người tốt hơn tôi. Cô phải mạnh mẽ, phải tàn nhẫn. Cô phải là Thư Ký Thép, hay Giám đốc Bóng tối, mãi mãi.”
5. Lời Hứa Giữa Màn Đêm
Họ ăn tối trong im lặng, chỉ có tiếng dao nĩa chạm vào đĩa. Sau đó, Hạo Phong đứng dậy, thu dọn đĩa bát và đi về căn hộ của mình.
Trước khi bước qua cánh cửa nối, anh ta quay lại.
“Thanh Vân,” anh gọi. “Chúng ta đã hoàn thành cuộc chiến đầu tiên. Nhưng cô còn một đối thủ nguy hiểm nữa. Chính là Trần Vĩnh. Hắn ta đã bị tôi sỉ nhục, và hắn sẽ không bao giờ buông tha cô.”
“Tôi biết,” Thanh Vân đáp. “Tôi sẽ đối phó với hắn ta.”
“Không,” Hạo Phong nói. “Trần Vĩnh đã liên minh với một thế lực ngầm khác để trả thù. Tôi sẽ giải quyết hắn. Nhưng để tôi bảo vệ cô tốt hơn, chúng ta cần phải đóng vai một cặp đôi. Công khai. Cô là Giám đốc Chiến lược mới, và là… bạn gái của Tổng tài. Sự kết hợp giữa tình yêu và quyền lực sẽ khiến mọi đối thủ phải khiếp sợ. Sẽ không ai dám động đến cô khi cô là ‘người phụ nữ của Tổng tài’.”
Thanh Vân hoàn toàn chết lặng. Cô đã cố gắng duy trì ranh giới chuyên nghiệp, nhưng Hạo Phong lại đề nghị một sự thỏa hiệp cá nhân hoàn toàn mới.
“Tôi… Tôi không nghĩ điều đó là cần thiết, Hạo Phong,” cô lắp bắp.
“Nó là cần thiết,” anh khẳng định, giọng nói không cho phép sự từ chối. “Đây là Quy tắc thứ sáu, bắt buộc. Nó không liên quan đến cảm xúc. Nó liên quan đến sự bảo vệ và quyền lực. Cô có quyền lực của tôi, Thanh Vân. Hãy sử dụng nó. Và cô cũng phải chấp nhận rủi ro: sự nguy hiểm sẽ tăng gấp đôi, nhưng sự an toàn cũng sẽ tăng gấp đôi.”
Anh ta nhìn cô, đôi mắt đen sâu thẳm. “Chúng ta sẽ bắt đầu bằng một buổi hẹn hò công khai vào cuối tuần này. Chuẩn bị đi.”
Nói rồi, anh ta đóng cánh cửa lại.
Thanh Vân đứng một mình giữa căn hộ sang trọng, trái tim đập liên hồi. Từ Giám đốc Bóng tối, cô sắp trở thành người phụ nữ của Tổng tài. Đây không phải là một hợp đồng tình cảm, mà là một hợp đồng bảo vệ. Nhưng cô biết, chỉ cần bước chân vào vai diễn này, ranh giới mỏng manh còn lại giữa cô và Hạo Phong sẽ hoàn toàn bị phá vỡ. Cô đã hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên một cách tàn nhẫn, và bây giờ, cô phải đối mặt với một nhiệm vụ mới: Đối phó với tình cảm và sự gần gũi không thể tránh khỏi.