1. Chiếc Lồng Thép Vô Hình
Thanh Vân gật đầu, sự tuyệt vọng buộc cô phải tin tưởng vào Hạo Phong. Đây là canh bạc lớn nhất trong cuộc đời cô: đánh đổi sự tự do và độc lập còn sót lại để lấy sự an toàn cho mẹ mình.
“Tôi tin anh,” cô nói, giọng nói khẽ nhưng chắc chắn, nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh lùng của anh ta.
Trần Hạo Phong gật đầu, không biểu lộ cảm xúc. "Tốt. Tin tôi là cách duy nhất để tồn tại lúc này. Kế hoạch chuyển bà Lan sẽ bắt đầu sau hai giờ nữa."
Chỉ trong hai giờ ngắn ngủi, một đội ngũ an ninh tinh nhuệ của Hạo Thiên đã được huy động. Thanh Vân được đưa đến Bệnh viện Hòa Bình. Mọi thứ diễn ra nhanh chóng, chuyên nghiệp và tuyệt đối bí mật. Bà Lan, mẹ của cô, vẫn còn yếu, được đưa lên một chiếc xe cứu thương giả mạo, đi kèm theo là một đoàn xe bảo vệ vô hình.
"Chúng ta sẽ đưa bà ấy đến đâu?" Thanh Vân hỏi Hạo Phong, người đang theo dõi mọi động thái qua màn hình giám sát trong văn phòng riêng của anh ta.
"Đến một 'nhà an toàn' thuộc sở hữu cá nhân của tôi ở ngoại ô," Hạo Phong đáp, mắt vẫn dán vào màn hình. "Không có thông tin đăng ký, không có hồ sơ chính thức. Chỉ có một vài người của tôi và các y tá chuyên nghiệp. Ngay cả hệ thống định vị của Hạo Thiên cũng không thể tìm thấy."
"Vậy tôi..."
"Cô không thể đến đó, ít nhất là trong thời gian này," anh ta ngắt lời, quay lại nhìn cô. "Sự di chuyển của cô sẽ đặt bà ấy vào nguy hiểm. Cô phải tiếp tục cuộc sống công khai của mình, càng gần tôi càng tốt, để giữ vững vỏ bọc. Cô là con mồi công khai, còn bà Lan là con mồi được giấu kín. Kẻ thù sẽ săn lùng con mồi công khai."
Thanh Vân cảm thấy một cảm giác lạnh lẽo thấm vào tận xương tủy. Cô đã bị đặt vào một chiếc lồng vô hình, nơi sự an toàn của mẹ cô lại chính là dây xích trói buộc cô vào Trần Hạo Phong. Cô là "tài sản" của anh ta, và giờ đây, anh ta đang giữ "vật thế chấp" quý giá nhất của cô.
Cô trở lại căn hộ penhouse đêm đó. Cánh cửa nối mở ra. Trần Hạo Phong đang đứng đó, tay cầm hai ly rượu vang đỏ.
"Uống đi," anh ta nói. "Màn trình diễn hoàn hảo cần một giấc ngủ hoàn hảo."
Thanh Vân nhận ly rượu, ánh mắt cô đầy thăm dò. "Anh đang bảo vệ tôi, hay đang kiểm soát tôi?"
"Trong thế giới của tôi, hai điều đó không khác nhau," Hạo Phong đáp, nhấp một ngụm rượu. "Sự kiểm soát tạo ra an toàn. Nếu cô muốn bảo vệ mẹ cô, cô phải chấp nhận bị tôi kiểm soát. Quy tắc thứ tám: Không có hành động đơn lẻ nào được thực hiện nếu không có sự cho phép của tôi. Đặc biệt là những hành động liên quan đến Trần Vĩnh."
2. Chiến Lược Đánh Sập: Lưới Vây Trần Vĩnh
Sáng hôm sau, Thanh Vân bước vào văn phòng Giám đốc Chiến lược M&A. Cô và Hạo Phong đã chuyển sang chế độ làm việc tối mật. Mục tiêu là Trần Vĩnh, và đòn chí mạng sẽ là thứ mà hắn ta coi trọng nhất: danh dự và quyền lực xã hội.
"Trần Vĩnh không chỉ muốn tiền, hắn ta muốn được tôn trọng," Hạo Phong giải thích, trải một sơ đồ phức tạp trên bàn làm việc. "Hắn ta đang vận động để trở thành Chủ tịch Hiệp hội Doanh nhân Trẻ, sử dụng mối quan hệ với những nhà lập pháp lớn. Nếu hắn ta có được chiếc ghế đó, hắn ta sẽ có quyền lực chính trị để làm tổn hại Hạo Thiên vĩnh viễn."
Thanh Vân chăm chú lắng nghe, mọi cảm xúc cá nhân được cất đi. Cô trở lại là Thư Ký Thép, hay Giám đốc Bóng tối.
"Điểm yếu của hắn là gì?" cô hỏi.
"Sự tham lam và sự thiếu minh bạch trong dự án xây dựng khu nghỉ dưỡng Ngọc Trai," Hạo Phong chỉ vào một ô trên sơ đồ. "Hắn ta đã hối lộ một quan chức cấp cao để phê duyệt việc chuyển đổi đất rừng. Hắn ta tin rằng không ai có thể tiếp cận được hồ sơ gốc."
"Và anh có hồ sơ đó?"
"Không," Hạo Phong lắc đầu. "Hồ sơ gốc được lưu trữ trong một văn phòng luật sư cũ của Trần Vĩnh, nơi mà hắn ta đã tin tưởng tuyệt đối: Văn phòng Luật Lãnh An."
Thanh Vân sững sờ. Mọi thứ lại quay về Luật sư Lãnh An—người đã bị cô và Hạo Phong lừa dối bằng Quỹ Tim mạch.
"Anh muốn tôi..."
"Tôi muốn cô tiếp cận Lãnh An," Hạo Phong nói. "Không phải để trộm cắp, mà để gieo sự nghi ngờ. Lãnh An là người chính trực. Nếu anh ta biết văn phòng của mình đang che giấu một hành vi phạm pháp nghiêm trọng, anh ta sẽ tự tay hủy hoại Trần Vĩnh. Đó là cách duy nhất để loại bỏ hắn ta mà không để lại dấu vết của Hạo Thiên."
"Đây là một rủi ro lớn," Thanh Vân nói. "Lãnh An đã nghi ngờ chúng ta rồi. Nếu anh ta biết tôi lại tiếp cận anh ta vì mục đích cá nhân..."
"Đó là lý do cô là người duy nhất làm được việc này," Hạo Phong ngắt lời, ánh mắt sắc bén. "Sự xuất hiện công khai của chúng ta đã làm anh ta mất tập trung. Anh ta sẽ bối rối bởi sự giả tạo của cô. Hãy dùng nó. Quy tắc thứ chín: Dùng vẻ ngoài của quyền lực và tình yêu để che giấu sự thật. Hãy tiếp cận anh ta với tư cách Giám đốc Chiến lược M&A của Hạo Thiên, tìm kiếm lời khuyên pháp lý cho một thương vụ nhỏ, và gieo mầm mống về dự án Ngọc Trai."
3. Sự Thật Bị Che Giấu
Thanh Vân tuân theo kế hoạch. Cô sắp xếp một cuộc họp riêng với Lãnh An tại văn phòng của anh ta.
"Luật sư Lãnh An," Thanh Vân bắt đầu, vẻ ngoài chuyên nghiệp và lạnh lùng. "Tôi đến đây với tư cách Giám đốc Chiến lược M&A. Hạo Thiên đang xem xét một thương vụ liên quan đến đất đai và tôi muốn tham khảo ý kiến của người đáng tin cậy nhất."
Lãnh An nhìn cô chằm chằm. "Và cô chọn người mà cô và Tổng tài Phong đã lừa dối bằng một vở kịch nhân ái?"
"Tôi đã không lừa dối anh về quỹ đó, thưa Luật sư," Thanh Vân đáp, giọng cô chứa đựng một sự thành thật hiếm hoi. "Mục đích của quỹ là thật. Nhưng có lẽ, cách chúng tôi sử dụng nó là không đúng. Tôi xin lỗi vì điều đó."
Sự thành thật bất ngờ của cô khiến Lãnh An ngạc nhiên.
Thanh Vân tiếp tục, chuyển sang mục đích chính. Cô khéo léo đề cập đến những rắc rối pháp lý của Trần Vĩnh, đặc biệt là dự án Ngọc Trai, một dự án mà cô biết Lãnh An đã từng đại diện cho một bên liên quan trong quá khứ.
"Trong quá trình thẩm định, chúng tôi thấy có dấu hiệu thiếu minh bạch trong việc chuyển đổi đất đai của dự án Ngọc Trai. Tôi biết văn phòng anh từng xử lý các hồ sơ liên quan đến khu vực đó..."
Lãnh An bắt đầu tỏ ra quan tâm. Anh ta là một người chính trực, và ý nghĩ văn phòng của mình bị lợi dụng cho mục đích bẩn thỉu khiến anh ta khó chịu.
Sau khi cuộc họp kết thúc, khi Thanh Vân chuẩn bị rời đi, Lãnh An gọi cô lại.
"Cô Lê, tôi có điều này," Lãnh An nói. "Về Quỹ Tim mạch. Sau khi cô và Tổng tài Phong rời đi đêm hôm đó, tôi đã tìm hiểu về cô bé được đặt tên cho dự án. Tôi đã tìm thấy hồ sơ y tế cũ. Cô bé đó không có liên hệ gì với Tổng tài Phong cả. Cô bé đó là em gái của một cựu nhân viên bị Trần Hạo Phong sa thải mười năm trước vì không trung thực. Cô bé chết vì bệnh tim bẩm sinh."
Ánh mắt Lãnh An đầy thất vọng. "Cô nói mục đích quỹ là thật. Nhưng cách anh ta sử dụng cô bé đó để làm mình trông có vẻ nhân ái, thì không. Tôi đã luôn tự hỏi, liệu Tổng tài Phong có một trái tim không. Bây giờ tôi biết. Anh ta chỉ có một cái đầu."
Lời nói của Lãnh An như một nhát dao. Thanh Vân cảm thấy một vết nứt trong sự tin tưởng tuyệt đối vào Hạo Phong. Anh ta đã sử dụng câu chuyện đau lòng đó, tạo ra một kịch bản cảm động, hoàn toàn vì lợi ích thao túng.
4. Đêm Trong Phòng Máy Chủ
Sự nghi ngờ của Thanh Vân được đặt sang một bên khi cô phải thực hiện nhiệm vụ tiếp theo: Truy cập vào máy chủ dự phòng của Văn phòng Luật Lãnh An để tìm bằng chứng mà Lãnh An có thể bỏ sót.
23 giờ, Thanh Vân và Hạo Phong gặp nhau trong căn hộ của anh ta.
"Lãnh An đã bị kích hoạt. Anh ta sẽ bắt đầu tìm kiếm. Nhưng chúng ta không thể chờ đợi. Cô phải vào văn phòng của Lãnh An và sao chép bất kỳ tập tin nào liên quan đến Ngọc Trai," Hạo Phong nói, đưa cho cô một thẻ truy cập điện tử tinh vi. "Đây là kế hoạch thứ hai, nếu Lãnh An quá chậm trễ. Chỉ có thể hành động trong 20 phút."
"Văn phòng của anh ta được bảo mật rất cao," Thanh Vân nói, cố gắng che giấu sự lo lắng.
"Cô có tôi. Tôi sẽ theo dõi cô qua thiết bị này," Hạo Phong gắn một thiết bị liên lạc nhỏ vào tai cô. "Và cô có Quy tắc thứ bảy: Đầu óc lạnh lùng như thép. Đừng nghĩ đến Lãnh An, đừng nghĩ đến mẹ cô. Chỉ nghĩ đến nhiệm vụ."
Họ lái xe đến khu vực trung tâm thành phố. Thanh Vân cải trang thành một nhân viên vệ sinh, lẻn vào tòa nhà.
Trong phòng máy chủ tối tăm, Thanh Vân cắm thiết bị sao chép vào máy chủ. Thời gian đang trôi qua. Cô cảm thấy căng thẳng tột độ.
"Tìm thấy chưa?" giọng Hạo Phong vang lên trong tai cô, lạnh lùng và trấn tĩnh.
"Đang sao chép," Thanh Vân thì thầm. "Còn 5 phút nữa. Anh ta có mật khẩu bảo mật kép."
"Mật khẩu thứ hai: 'Lycoris'," Hạo Phong ra lệnh.
Thanh Vân gõ mật khẩu. Cô biết Lycoris là loài hoa Bỉ Ngạn, thường được dùng để tưởng nhớ người đã khuất. Cô hiểu rằng đây là một từ liên quan đến em gái của Lãnh An. Hóa ra, Hạo Phong đã nắm được tất cả các điểm yếu của đối thủ, kể cả sự đau buồn của họ.
Bỗng nhiên, tiếng chuông báo động khẽ vang lên.
"Có vấn đề," Hạo Phong nói. "Bị phát hiện. Rút lui ngay lập tức!"
5. Khoảnh Khắc Phá Vỡ Ranh Giới
Thanh Vân chạy ra khỏi văn phòng. Hạo Phong đã đợi cô ở tầng hầm. Anh ta kéo cô vào chiếc xe hơi đen, phóng đi với tốc độ điên cuồng.
Sau khi đã an toàn, Hạo Phong dừng xe ở một con phố vắng. Anh ta quay sang Thanh Vân, khuôn mặt anh ta căng thẳng và tức giận.
"Cô đã làm gì? Tại sao lại có báo động?" anh ta gằn giọng.
"Tôi... tôi nghĩ mình đã chạm nhầm vào một dây cảm biến," Thanh Vân thở dốc, toàn thân cô run rẩy vì adrenaline. "Mọi thứ đã rất nhanh. Tôi chỉ nhớ đến mật khẩu cuối cùng anh đưa, 'Lycoris'... Tại sao anh biết mật khẩu của Lãnh An? Em gái anh ta... Cô bé đó có liên quan gì đến anh không?"
Thanh Vân không thể kiểm soát được sự giận dữ và sợ hãi. Lời nói của Lãnh An về việc Hạo Phong lợi dụng cái chết của cô bé đã làm cô bị ám ảnh.
Trần Hạo Phong nhìn cô. Anh ta không trả lời câu hỏi về mật khẩu. Thay vào đó, anh ta đưa tay ra, nhẹ nhàng lau đi vết mồ hôi trên trán cô.
"Cô đang run, Thanh Vân," anh ta nói khẽ, giọng anh ta đột ngột trở nên dịu dàng một cách nguy hiểm, hoàn toàn phá vỡ sự lạnh lùng thường thấy. "Cô đã rất dũng cảm. Rất tốt. Nhưng cô đang để cảm xúc kiểm soát."
"Tôi là con người! Anh đã nói đây là hợp đồng, nhưng anh đã dùng mẹ tôi, anh đã dùng nỗi đau của Lãnh An, anh đã dùng cái chết của một cô bé vô tội để phục vụ cho sự thao túng của anh!"
Nước mắt bắt đầu chảy dài trên má cô. Đó là sự mệt mỏi, sự thất vọng, và sự sợ hãi. Cô đã không khóc kể từ khi bắt đầu làm Thư Ký Thép.
Hạo Phong nhìn những giọt nước mắt đó. Anh ta không nói gì. Anh ta từ từ cúi xuống, và môi anh ta chạm vào môi cô.
Nụ hôn không phải là sự dịu dàng, mà là sự chiếm hữu, sự câm lặng bạo liệt nhằm bịt miệng cô, để ngăn cô hỏi thêm những câu hỏi không cần thiết, để dập tắt sự hỗn loạn cảm xúc của cô. Thanh Vân chống cự một khoảnh khắc, nhưng sự căng thẳng tích tụ bấy lâu đã làm cô suy sụp. Cô nắm lấy cổ áo anh ta, đáp lại một cách khao khát và giận dữ, cảm giác sự kiểm soát bị phá vỡ hoàn toàn.
6. Hậu Quả Của Nụ Hôn
Mọi thứ kết thúc nhanh chóng như khi nó bắt đầu. Hạo Phong lùi lại, nhìn cô chằm chằm. Anh ta thở dốc, nhưng ánh mắt anh ta đã trở lại vẻ lạnh lùng như thép.
"Đó là sự hỗn loạn cảm xúc," anh ta nói, giọng anh ta trầm và khàn. "Quy tắc thứ bảy đã bị phá vỡ. Cô đã thất bại, Thanh Vân."
Thanh Vân im lặng, cảm thấy hổ thẹn và bối rối. Cô đưa tay lên môi mình.
"Đừng để điều đó xảy ra lần nữa," Hạo Phong tiếp tục, khuôn mặt không biểu cảm. "Chúng ta không thể để cảm xúc can thiệp vào công việc. Đó là sai lầm chết người."
Anh ta khởi động xe, quay trở lại căn hộ penhouse, để lại một khoảng cách lạnh lẽo và không thể hàn gắn giữa họ.
Trong đêm tối, Thanh Vân nằm trên giường, không ngủ được. Cô đã có bằng chứng về sự tàn nhẫn và thao túng tuyệt đối của Hạo Phong. Nhưng cô cũng không thể phủ nhận cảm xúc mãnh liệt mà anh ta vừa khơi dậy. Cô nhận ra, điều đáng sợ nhất không phải là việc cô bị anh ta kiểm soát, mà là cô bắt đầu muốn được anh ta kiểm soát.
Cô mở máy tính, tìm thấy tập tin đã sao chép từ văn phòng Lãnh An. Bên trong là một thư mục được mã hóa mang tên "NGỌC TRAI." Kế hoạch đánh sập Trần Vĩnh đã bắt đầu, nhưng cuộc chiến lớn hơn lại đang diễn ra trong chính tâm hồn cô. Cô đang bị mắc kẹt giữa Thư Ký Thép lạnh lùng và một người phụ nữ bắt đầu có cảm xúc.