Sáng thứ Hai, 6:00 đúng.
Tiếng chuông báo thức từ chiếc đồng hồ thông minh trên cổ tay Hàn Lâm rung lên nhẹ nhàng, không một nhịp thừa thãi. Anh mở mắt, nhìn trần nhà trắng tinh khôi không một vết bụi, rồi ngồi dậy với sự chuẩn xác của một cỗ máy đã được lập trình sẵn qua 25 năm cuộc đời.
Cuộc sống của Hàn Lâm là một bản vẽ kỹ thuật được kẻ bằng thước sắt. Từng đường nét đều thẳng tắp, từng góc cạnh đều chuẩn 90 độ.
6:15, anh có mặt trong phòng tắm. 6:30, sơ mi trắng được là phẳng phiêu, không một nếp nhăn nhỏ nhất ở cổ áo. 6:45, bữa sáng là một lát bánh mì sandwich, một quả trứng ốp la chín đúng 7 phần và một ly sữa ấm.
Mẹ anh, một người phụ nữ quý phái với gương mặt luôn toát ra vẻ nghiêm nghị, ngồi đối diện, vừa thong thả nhấp trà vừa kiểm tra lịch trình của con trai: — "Hôm nay con có buổi hội thảo tại viện nghiên cứu, sau đó là bữa tối với con gái của đối tác bên tập đoàn Kim Phát. Đừng muộn đấy, Lâm."
— "Vâng, thưa mẹ." — Lâm trả lời, giọng điệu trầm ổn, không chút gợn sóng.
Câu trả lời này anh đã lặp lại hàng nghìn lần. Trong mắt bạn bè, Lâm là "nam thần sơ mi trắng", là niềm tự hào của dòng họ, là người đàn ông mà mọi bà mẹ đều muốn gả con gái cho. Anh không hút thuốc, không uống rượu, không biết đến những cuộc vui thâu đêm, và thậm chí, nhịp tim của anh dường như cũng chưa bao giờ vượt quá 80 nhịp mỗi phút vì bất cứ ai.
Lâm bước ra khỏi nhà, lên chiếc sedan màu đen bóng loáng. Anh đi đúng một cung đường quen thuộc, dừng lại ở đúng những cột đèn đỏ quen thuộc. Anh nhìn dòng người hối hả lướt qua cửa kính xe, đôi khi thấy những gã thanh niên xăm trổ phóng xe máy bạt mạng, hay những cô gái tóc nhuộm đủ màu cười nói oang oang bên vỉa hè.
Trong thâm tâm, Lâm tự nhủ đó là một thế giới khác — một thế giới hỗn độn, dơ bẩn và thiếu kiểm soát. Một thế giới mà một "bản vẽ tỉ mỉ" như anh sẽ không bao giờ chạm tới.
Nhưng hôm nay, định mệnh có vẻ đã chán nhìn anh sống một cuộc đời thẳng tắp như vậy.
Buổi chiều, khi đang đứng đợi ở sảnh viện nghiên cứu, một luồng gió gắt kèm theo tiếng gầm rú của động cơ phân khối lớn bất ngờ xé toạc không gian tĩnh lặng. Một chiếc mô tô màu đỏ rực, trông như một con mãnh thú hung hãn, bất chấp biển báo "Cấm đỗ xe", lao thẳng lên vỉa hè và phanh gấp ngay trước mũi giày da sáng loáng của Hàn Lâm.
Mùi xăng nồng nặc, mùi khói khét lẹt và một luồng khí nóng hầm hập phả thẳng vào mặt anh.
Lâm nhíu mày, đưa tay chỉnh lại gọng kính cận, định lên tiếng nhắc nhở về "quy tắc ứng xử nơi công cộng". Nhưng lời chưa kịp thốt ra, người trên xe đã tháo mũ bảo hiểm.
Một mái tóc ngắn nhuộm màu khói bay tán loạn trong gió. Một đôi môi đỏ rực cong lên đầy thách thức. Và đôi mắt… đôi mắt ấy nhìn anh như nhìn một sinh vật lạ từ hành tinh khác đến.
— "Này anh bạn nhỏ, đứng chắn đường tôi hơi lâu rồi đấy."
Giọng nói của cô gái vừa trầm vừa khàn, mang theo sự ngông cuồng mà Hàn Lâm chưa từng nghe thấy ở bất kỳ người phụ nữ nào quanh mình. Bản vẽ kỹ thuật trong đầu anh bỗng chốc bị một vết mực đỏ rực vấy lên, loang lổ.
Lần đầu tiên trong đời, nhịp tim của Hàn Lâm vượt ngưỡng 100.