MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTHƯA CÔ, EM MUỐN LÀM LOẠN!Chương 2: KẺ PHÁ VỠ QUY LUẬT

THƯA CÔ, EM MUỐN LÀM LOẠN!

Chương 2: KẺ PHÁ VỠ QUY LUẬT

574 từ · ~3 phút đọc

Hàn Lâm đứng sững người. Mùi khói xe nồng nặc và thái độ ngông cuồng của cô gái trước mặt khiến anh cảm thấy sự trật tự trong mình bị xúc phạm nghiêm trọng. Theo thói quen, anh hắng giọng, điều chỉnh lại gọng kính cận và dùng tông giọng chuẩn mực của một giảng viên:

— "Chào cô. Thứ nhất, đây là khu vực dành cho người đi bộ. Thứ hai, tiếng ồn từ xe của cô vượt quá mức quy định môi trường. Và thứ ba, tôi không phải 'anh bạn nhỏ'."

Cô gái không hề tỏ ra hối lỗi. Ngược lại, cô chống một chân xuống đất, nghiêng đầu nhìn anh từ đầu đến chân. Ánh mắt cô dừng lại rất lâu ở chiếc cà vạt được thắt nút chuẩn xác đến từng milimet của Lâm, rồi bất ngờ bật cười thành tiếng.

— "Ồ, lại còn biết đếm số nữa cơ à? Nghe này 'Giáo sư', tôi đang vội. Và cái vẻ mặt 'thanh niên nghiêm túc' của anh đang làm tôi thấy ngứa mắt đấy."

Nói đoạn, cô vứt chiếc mũ bảo hiểm lên yên xe, thản nhiên lôi ra một cây kẹo mút, xé vỏ và đưa lên môi. Hành động tự nhiên đến mức vô lý của cô làm Lâm cứng họng. Trong thế giới của anh, mọi người chào nhau bằng danh thiếp và những nụ cười xã giao kín kẽ, chứ không phải bằng một cây kẹo mút và thái độ xấc xược như thế này.

— "Cô... cô tên gì? Tôi sẽ phản ánh với ban quản lý tòa nhà." - Lâm cố giữ bình tĩnh, tay rút điện thoại định chụp lại biển số xe.

Cô gái nhanh như chớp vươn tay tới, không phải để giật điện thoại, mà là để... gẩy nhẹ vào chiếc cà vạt của anh.

— "Tôi là Diệp Oanh. Muốn kiện thì cứ việc. Nhưng trước đó..."

Oanh áp sát mặt lại gần, mùi nước hoa gỗ nồng ấm lẫn với mùi kẹo dâu ngọt lịm bao vây lấy Lâm. Khoảng cách gần đến mức anh có thể thấy rõ những tia lửa nhỏ nhảy múa trong mắt cô.

— "Này, anh có bao giờ tự hỏi, nếu tháo cái 'dây thừng' này ra và chạy bạt mạng một lần, anh sẽ thấy gì không?"

Chưa đợi Lâm kịp phản ứng, Oanh đột ngột giật nhẹ chiếc cà vạt khiến anh chúi người về phía trước, suýt chút nữa là chạm vào môi cô. Trong lúc anh còn đang bàng hoàng, cô đã nhảy lên xe, rồ ga thật mạnh.

"Vroom!"

Chiếc xe đỏ rực phóng đi, để lại một làn khói trắng và tiếng cười vang dội cả sảnh lớn. Hàn Lâm đứng đó, gương mặt đỏ bừng vì tức giận—hay vì một cảm xúc lạ lẫm nào đó mà anh chưa kịp đặt tên.

Tối hôm đó, lần đầu tiên trong 10 năm, Hàn Lâm ngồi vào bàn ăn mà quên tháo cà vạt. Anh nhìn vào gương, thấy nút thắt vốn hoàn hảo giờ đã bị lệch sang một bên, xộc xệch và nực nội. Lời nói của cô gái kia cứ lẩn quẩn trong đầu: "Nếu tháo cái dây thừng này ra..."

Hàn Lâm không biết rằng, kẻ phá vỡ quy luật không chỉ vừa lướt qua đời anh, mà cô ta còn vừa đánh dấu một ký hiệu "X" đỏ chót lên bản vẽ cuộc đời anh, sẵn sàng xé nát nó bất cứ lúc nào.