MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTHƯA CÔ, EM MUỐN LÀM LOẠN!Chương 3: CÁ CƯỢC MỘT LY RƯỢU MẠNH

THƯA CÔ, EM MUỐN LÀM LOẠN!

Chương 3: CÁ CƯỢC MỘT LY RƯỢU MẠNH

757 từ · ~4 phút đọc

Hàn Lâm không phải là người dễ dàng bỏ qua sự hỗn loạn. Cả đêm hôm đó, hình ảnh chiếc cà vạt bị xộc xệch và nụ cười ngạo nghễ của Diệp Oanh như một vết xước trên mặt kính, khiến anh không sao chịu nổi. Dựa vào bảng số xe và một vài mối quan hệ, không khó để anh tìm thấy "địa bàn" của cô: Một quán bar nằm sâu trong hẻm nhỏ, mang cái tên đầy thách thức: The Abyss (Vực Thẳm).

Bước vào quán, Lâm cảm thấy mình như một con thiên nga lạc vào bầy quạ. Anh vẫn mặc bộ đồ công sở chỉnh chu, đối lập hoàn toàn với không gian mờ ảo, đặc quánh mùi khói và tiếng nhạc bass dập dồn.

Oanh đang ngồi trên cao, đôi chân dài vắt vẻo trên ghế bar, tay xoay xoay ly rượu màu hổ phách. Thấy Lâm, cô không hề ngạc nhiên, chỉ nhướn mày:

— "Ồ, xem kìa, 'Giáo sư' đến để thu tiền phạt hay để giảng bài đạo đức cho tôi đấy?"

Lâm tiến lại gần, đặt thẳng tắp một tờ giấy xuống bàn: — "Cô Diệp Oanh, hành động của cô sáng nay đã gây tổn hại đến tinh thần và làm rối loạn trật tự công cộng. Tôi cần một lời xin lỗi chính thức."

Oanh bật cười, tiếng cười giòn tan nhưng mang theo vị đắng của rượu. Cô đẩy ly rượu về phía anh: — "Xin lỗi? Ở đây không có khái niệm đó. Nhưng ở đây có luật chơi khác. Anh dám thử không?"

Lâm nhíu mày: "Luật chơi gì?"

Oanh nghiêng người tới, ánh đèn neon màu xanh tím hắt lên gương mặt sắc sảo của cô: — "Cá cược. Đây là 'Tửu Thần' – loại rượu mạnh nhất quán này. Nếu anh dám uống hết một ly mà không ho, không đỏ mặt, tôi sẽ viết thư xin lỗi và gửi đến tận nhà anh, quỳ xuống cũng được. Còn nếu không dám..."

Cô cố ý dừng lại, ánh mắt lướt qua vẻ ngoài đạo mạo của anh rồi cười nhạt: — "...Thì hãy thừa nhận đi, anh chỉ là một con búp bê được nuôi trong lồng kính, cả đời cũng không dám nếm trải mùi vị thực sự của tự do."

Sự tự trọng của một người đàn ông luôn sống dưới sự ngưỡng mộ của người khác bị chạm tự ái nghiêm trọng. Lâm nhìn ly rượu tỏa ra mùi cồn nồng nặc, rồi nhìn vào đôi mắt đầy vẻ xem thường của người phụ nữ đối diện.

— "Chỉ cần uống hết, cô sẽ xin lỗi?" — Lâm lạnh lùng hỏi lại.

— "Quân tử nhất ngôn." — Oanh nháy mắt.

Lâm cầm ly rượu lên. Anh chưa bao giờ uống thứ gì nặng hơn rượu vang trong các bữa tiệc xã giao. Hơi cồn bốc lên khiến sống mũi anh cay nồng. Đám đông xung quanh bắt đầu huýt sáo, tò mò xem chàng trai "sơ mi trắng" này sẽ làm gì.

Ực.

Chất lỏng rực lửa trôi xuống cổ họng, cảm giác như một ngọn giáo nung đỏ đang đâm xuyên qua thực quản. Lâm cảm thấy đầu óc quay cuồng ngay lập tức, lồng ngực nóng ran như muốn nổ tung. Nhưng anh nghiến chặt răng, bàn tay nắm chặt thành nắm đấm dưới gầm bàn để ngăn mình không run rẩy, đôi mắt cương quyết nhìn thẳng vào Oanh.

Mặt anh không đỏ. Anh cũng không ho. Anh dùng ý chí sắt đá để đè bẹp phản ứng tự nhiên của cơ thể.

Oanh hơi sững sờ. Ly rượu này, ngay cả những gã tay chơi lâu năm cũng phải nhăn mặt. Cô nhìn chàng trai trước mặt, đột nhiên nhận ra dưới vẻ ngoài "ngoan ngoãn" kia là một sự bướng bỉnh đến điên rồ.

— "Tôi đã uống xong. Lời xin lỗi của tôi đâu?" — Giọng Lâm hơi khàn đi, nhưng vẫn cực kỳ dứt khoát.

Oanh không trả lời ngay. Cô đứng dậy, tiến sát lại, đưa ngón tay trỏ chạm nhẹ vào yết hầu đang khẽ rung động của anh, thì thầm:

— "Lời xin lỗi thì không có. Nhưng một 'vé' vào đời thì tôi sẽ cho anh. Chúc mừng, anh vừa chính thức bước chân vào địa ngục của tôi rồi."

Lâm chưa kịp phản ứng thì cơn say ập tới như một cơn sóng thần. Thế giới xung quanh anh bắt đầu đảo lộn. Và người cuối cùng anh nhìn thấy trước khi gục xuống, chính là nụ cười đầy ma mị của "kẻ phá luật".