Hàn Lâm tỉnh dậy bởi tiếng động cơ xe máy gầm rú bên tai. Cơn đau đầu như búa bổ khiến anh mất vài giây để nhận ra mình không nằm trên chiếc nệm lò xo cao cấp ở nhà. Thay vào đó, anh đang nằm trên một chiếc sofa da sờn cũ, xung quanh nồng nặc mùi mực xăm và mùi dầu máy.
— "Tỉnh rồi à? Tửu lượng kém mà cũng đòi làm anh hùng."
Tiếng nói của Diệp Oanh vang lên từ góc phòng. Cô đang ngồi lau chùi bộ nhông xích xe máy, mái tóc nhuộm màu khói được búi cao lộn xộn. Lâm hốt hoảng nhìn xuống bộ đồ của mình. Áo sơ mi đã bị cởi bỏ hai cúc đầu, chiếc cà vạt "sinh mệnh" của anh biến đâu mất tiêu.
— "Cô... cô đã làm gì tôi? Cà vạt của tôi đâu? Điện thoại của tôi đâu?"
Oanh ném cho anh một chiếc khăn lạnh, cười khẩy: — "Vứt rồi. Điện thoại anh thì có khoảng 50 cuộc gọi nhỡ từ 'Mẫu hậu'. Nếu anh về bây giờ, chắc chắn sẽ được nghe một bài thuyết pháp dài bằng sớ Táo Quân đấy."
Lâm nhìn đồng hồ trên tường. Đã 2 giờ sáng. Quy tắc sống "không về nhà sau 9 giờ tối" của anh đã bị xé nát không thương tiếc. Sự hoảng loạn dâng lên, nhưng ngay sau đó là một cảm giác trống rỗng đến lạ kỳ. Anh biết, dù bây giờ có về, bản vẽ cuộc đời anh cũng đã có một vết nhơ không thể xóa sạch.
Oanh đứng dậy, tiến về phía anh, đôi mắt rực sáng dưới ánh đèn tuýp mờ ảo: — "Này, Hàn Lâm. Anh có mệt không? Sống cái cuộc đời mà mỗi bước đi đều có người kẻ vạch sẵn ấy? Anh có bao giờ muốn biết, nếu đêm nay anh không về nhà, trái đất có ngừng quay không?"
Lâm mím môi, sự giáo dục nghiêm khắc bấy lâu nay thôi thúc anh phải đứng dậy và rời khỏi đây ngay lập tức. Nhưng đôi chân anh lại không nghe lời. Có một sự cám dỗ ghê gớm tỏa ra từ người con gái hoang dại này.
Oanh bất ngờ chìa tay ra trước mặt anh: — "Tôi chuẩn bị đi đón bình minh ở ven biển phía Đông. Cách đây 100 cây số. Đi bằng xe máy. Không quy tắc, không lịch trình, không có 'Mẫu hậu' nào cả. Chỉ có gió và tốc độ thôi."
Cô nhìn thẳng vào mắt anh, giọng nói đầy khiêu khích: — "Hàn Lâm, anh có dám trốn đi cùng tôi không? Hay lại muốn quay về cái lồng kính của mình để tiếp tục làm một con búp bê ngoan ngoãn?"
Lâm nhìn bàn tay của Oanh — một bàn tay có vài vết chai và những hình xăm nhỏ ở kẽ ngón. Rồi anh nhìn lại bàn tay sạch sẽ, chỉ biết cầm bút ký tên của mình. Một ý nghĩ điên rồ nảy ra. Nếu đằng nào cũng đã "hỏng", tại sao không thử "hỏng" cho đến cùng?
— "Nếu tôi đi... tôi sẽ không phải chịu trách nhiệm chứ?" — Lâm hỏi, giọng run run.
Oanh bật cười lớn, nắm lấy cổ tay anh kéo đứng dậy: — "Trách nhiệm là thứ dành cho ngày mai. Đêm nay, chúng ta chỉ có sự tự do thôi!"
Lâm để mặc cô kéo đi. Anh leo lên chiếc phân khối lớn đỏ rực. Khi động cơ gầm lên và gió bắt đầu tạt vào mặt, Lâm bất giác ôm chặt lấy eo Oanh. Trong khoảnh khắc chiếc xe lao vút vào màn đêm, bỏ lại sau lưng ánh đèn đô thị và những kỳ vọng nặng nề, Hàn Lâm cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng.
Lần đầu tiên, anh không biết ngày mai mình sẽ ra sao. Và lần đầu tiên, anh thấy mình đang... sống.