MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTHƯA CÔ, EM MUỐN LÀM LOẠN!Chương 5: VỊ NGỌT CỦA SỰ CẤM ĐOÁN

THƯA CÔ, EM MUỐN LÀM LOẠN!

Chương 5: VỊ NGỌT CỦA SỰ CẤM ĐOÁN

633 từ · ~4 phút đọc

Chiếc xe phân khối lớn dừng lại bên một gánh hàng ăn đêm ven biển khi trời còn tờ mờ sáng. Gió biển mang theo vị mặn và cái lạnh se sắt thổi tung mái tóc vốn luôn được chải chuốt kỹ lưỡng của Hàn Lâm. Bây giờ, trông anh chẳng còn vẻ gì là một "giáo sư" – tóc tai bù xù, áo sơ mi bung cúc, và gương mặt vẫn còn vương chút hoang mang.

Oanh đá chân chống xe, dõng dạc gọi: — "U ơi, cho hai bát mì tôm thêm trứng, thật nhiều ớt nhé!"

Lâm nhìn cái bàn nhựa thấp tè và những chiếc ghế súp bám đầy cát, hơi ngần ngại: — "Ăn ở đây sao? Nó có vẻ... không được vệ sinh cho lắm."

Oanh không nói không rằng, ấn vai anh ngồi xuống chiếc ghế nhựa kêu răng rắc: — "Vệ sinh là để cho mấy ông già trong viện nghiên cứu của anh lo. Ở đây chỉ có 'ngon' và 'đã' thôi. Thử đi!"

Bát mì tôm nghi ngút khói được bưng ra. Lâm cầm đôi đũa tre dùng một lần, rón rén gắp một sợi mì. Vị cay nồng của ớt và vị đậm đà của nước dùng hóa học – thứ mà mẹ anh luôn gọi là "rác thải thực phẩm" – bùng nổ trong khoang miệng. Lạ thay, nó ngon đến mức khiến anh phải kinh ngạc.

— "Ngon không?" — Oanh vừa húp xì xụp vừa hỏi, khóe môi còn dính chút nước dùng đỏ rực.

— "Lạ lắm... Tôi chưa bao giờ được ăn thứ gì có vị 'mạnh' thế này." — Lâm thú nhận, tay vẫn không ngừng gắp.

Sau khi "càn quét" bát mì, Oanh kéo anh ra sát mép nước. Mặt trời bắt đầu nhô lên từ phía chân trời, nhuộm hồng cả một vùng biển vắng. Oanh lôi từ trong túi áo ra một bao thuốc lá, châm một điếu rồi đưa về phía anh: — "Thử không? Đỉnh cao của sự hư hỏng đấy."

Lâm nhìn điếu thuốc đang cháy dở, hơi thở của Oanh và làn khói mỏng manh quện vào nhau. Anh biết nếu mẹ anh thấy cảnh này, bà sẽ ngất xỉu ngay lập tức. Nhưng chính cái suy nghĩ "không được phép" đó lại khiến lồng ngực anh râm ran một sự phấn khích khó tả.

Lâm đón lấy điếu thuốc, lóng ngóng đưa lên môi. — "Khụ... khụ khụ!"

Anh sặc sụa, nước mắt chảy ra vì khói ám vào phổi. Oanh cười nắc nẻ, đập mạnh vào lưng anh: — "Đồ ngốc, ai bảo anh hít một hơi sâu thế!"

Trong cơn ho, Lâm bỗng nhiên bật cười. Một điệu cười sảng khoái mà chính anh cũng thấy lạ lẫm. Anh nhận ra rằng, khi mình làm điều sai trái, bầu trời không sụp đổ, thế giới cũng chẳng diệt vong. Thay vào đó, anh thấy mình nhẹ bẫng, như thể vừa trút bỏ được một bộ giáp sắt nặng nề.

Oanh dừng cười, nhìn anh bằng ánh mắt dịu dàng hiếm hoi. Cô vươn tay, dùng ngón cái lau đi vệt nước dùng còn sót lại trên khóe môi anh. — "Cảm giác thế nào? Vị của sự cấm đoán ấy?"

Lâm nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của cô, hơi thở vẫn còn nồng mùi thuốc lá và vị cay của mì tôm. Anh khàn giọng đáp: — "Nó... rất ngọt."

Đúng lúc đó, điện thoại trong túi quần anh lại rung lên. Là mẹ. Lâm nhìn màn hình một giây, rồi trước ánh mắt ngạc nhiên của Oanh, anh thẳng tay ném nó xuống bãi cát mềm, mặc cho sóng biển tràn vào cuốn đi.

Lần đầu tiên trong đời, Hàn Lâm biết thế nào là sự phản kháng. Và anh yêu cái cảm giác này phát điên lên được.