Sau đêm "đào tẩu" điên rồ, Diệp Oanh không đưa Hàn Lâm về nhà. Cô dẫn anh đến một cửa hàng quần áo nằm sâu trong một khu chung cư cũ — nơi mà những bộ đồ da, những chiếc áo xích sắt và mùi vải denim bạc màu thống trị.
Lâm nhìn bộ đồ mình đang mặc: chiếc quần tây xanh đen và sơ mi trắng giờ đã nhăn nhúm, lấm lem cát biển và mùi khói. Anh trông giống như một công tử bột vừa bị bắt cóc.
— "Này, 'Giáo sư', nhìn anh mặc thế này đứng cạnh con xe của tôi trông khập khiễng lắm." — Oanh vừa nói vừa ném cho anh một chiếc áo thun đen in hình một ban nhạc rock và một chiếc quần jean rách gối. — "Vào thay đi. Và nhớ... vứt cái 'dây xích' trên cổ anh đi."
Lâm cầm lấy chiếc cà vạt lụa — thứ vốn là niềm tự hào của anh, là biểu tượng cho sự thành đạt và nề nếp. Anh đứng trước gương trong phòng thay đồ hẹp và tối. Đôi tay anh run rẩy khi tháo nút thắt. 10 năm qua, chưa một ngày nào anh ra đường mà không có nó. Cởi bỏ nó, anh cảm thấy như mình đang khỏa thân trước mặt cả thế giới.
Xoẹt.
Nút thắt nới lỏng. Lâm thở phào một cái, lồng ngực bỗng nhiên nhẹ bẫng.
Khi anh bước ra, Oanh đang dựa lưng vào tường, trên tay cầm một chiếc tông đơ cắt tóc. Cô nhìn anh, khẽ huýt sáo: — "Tạm ổn. Nhưng mái tóc 'quyển vở' này của anh vẫn còn mùi giáo điều quá. Ngồi xuống."
Lâm hốt hoảng: — "Cô định làm gì? Tôi còn phải đi làm, còn phải..." — "Đã bảo là vứt cái 'phải' ấy đi mà!" — Oanh ấn anh ngồi xuống ghế, không để anh kịp phản kháng, tiếng động cơ tông đơ đã vang lên sát bên tai.
Từng lọn tóc được chải chuốt kỹ lưỡng rơi xuống sàn. Oanh không cắt hết, cô tạo cho anh một kiểu undercut sắc sảo, vuốt ngược ra sau để lộ vầng trán cao và đôi mắt vốn luôn bị che khuất sau cặp kính cận dày cộm. Cuối cùng, cô tháo luôn chiếc kính của anh ra: — "Đeo len vào. Đôi mắt này đẹp thế mà cứ giấu sau cái đít chai làm gì?"
Lâm đứng trước gương lớn. Anh sững sờ. Người trong gương không phải là Hàn Lâm — nghiên cứu viên mẫu mực nữa. Đó là một gã đàn ông góc cạnh, có chút phong trần, đôi mắt sáng quắc và đầy vẻ nổi loạn. Chiếc áo thun đen ôm sát làm lộ ra bờ vai vững chãi mà bấy lâu nay áo sơ mi rộng thùng xình đã che lấp.
Oanh tiến lại gần, cầm lấy chiếc cà vạt lụa của anh, thản nhiên quấn nó quanh cổ tay mình như một món trang sức nổi loạn, rồi cười ranh mãnh: — "Chào mừng anh đến với thế giới của những kẻ 'hư hỏng', Hàn Lâm. Giờ trông anh... quyến rũ chết đi được."
Lâm nhìn bàn tay mình, rồi nhìn người con gái đang khiến đời anh đảo lộn. Anh không còn thấy sợ hãi khi nghĩ về việc ngày mai mẹ anh sẽ nổi trận lôi đình. Thay vào đó, anh chỉ thấy một sự hưng phấn đang âm ỉ cháy.
Lần đầu tiên, anh tự tay ném chiếc cà vạt vào thùng rác góc phòng.