Diện mạo mới, tâm thế mới, nhưng những bóng ma từ quá khứ thì không dễ dàng biến mất như thế.
Khi Hàn Lâm và Diệp Oanh vừa bước ra khỏi khu chung cư cũ, một chiếc xe sang trọng quen thuộc đã chờ sẵn ở đó. Cửa xe mở ra, trợ lý của mẹ anh bước xuống, gương mặt lạnh lùng và đầy vẻ trách móc: — "Cậu Lâm, phu nhân đang rất giận. Cậu đã lỡ buổi gặp mặt quan trọng hôm qua và tắt máy suốt 12 tiếng. Mời cậu lên xe ngay lập tức."
Lâm bất giác lùi lại một bước theo bản năng. Cái uy quyền từ gia đình giống như một chiếc bóng khổng lồ bao trùm lấy anh suốt 25 năm qua. Anh định tiến về phía chiếc xe, định nói lời xin lỗi như một thói quen đã ăn vào máu thịt.
Nhưng một bàn tay ấm áp, hơi nhám bởi những vết chai, bất ngờ nắm chặt lấy tay anh. Diệp Oanh không nhìn gã trợ lý, cô nhìn thẳng vào Lâm, nhếch môi: — "Bài học số 1: 'Không'. Anh biết nói từ đó chứ?"
Lâm nhìn gã trợ lý, rồi nhìn Oanh. Trong đầu anh hiện lên hình ảnh chiếc điện thoại bị sóng biển cuốn đi, hình ảnh chiếc cà vạt nằm trong thùng rác. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị không khí tự do đang căng tràn lồng ngực.
— "Tôi không về." — Lâm nói, giọng anh ban đầu hơi rung nhưng sau đó đanh lại.
Gã trợ lý sững sờ: — "Cậu nói gì? Phu nhân đang đợi..."
— "Tôi nói là KHÔNG." — Lâm lặp lại, lần này to và dứt khoát hơn. — "Nói với mẹ tôi, hôm nay tôi có một cuộc hẹn quan trọng hơn. Hẹn với chính bản thân tôi."
Nói xong, Lâm không đợi phản ứng của đối phương, anh quay sang Oanh, ánh mắt ánh lên vẻ đắc thắng: — "Chúng ta đi thôi."
Oanh bật cười đầy phấn khích. Cô nhảy lên xe, nổ máy giòn giã. Lâm trèo lên phía sau, lần này anh không còn ôm eo cô một cách rụt rè nữa. Anh vòng tay qua bụng cô, siết chặt, cảm nhận hơi ấm và sự đồng điệu.
Chiếc phân khối lớn lao đi, để lại gã trợ lý đứng ngơ ngác giữa làn khói xám.
Oanh hét lên trong tiếng gió: — "Cảm giác thế nào? Khi nói 'Không' với những thứ anh ghét?"
Lâm cũng hét lên, lần đầu tiên trong đời anh dùng hết sức bình sinh để giải tỏa lồng ngực: — "RẤT ĐÃ! TÔI CẢM THẤY MÌNH NHƯ VỪA TRÚT BỎ ĐƯỢC MỘT TẤN SẮT TRÊN VAI!"
Họ phóng xe xuyên qua những con phố mà Lâm từng đi qua hàng ngàn lần bằng ô tô, nhưng hôm nay mọi thứ trông thật khác. Những bảng hiệu neon lấp lánh, tiếng còi xe ồn ào, thậm chí là cái nóng của mặt đường... tất cả đều trở nên sống động và rực rỡ hơn bao giờ hết.
Hàn Lâm nhận ra rằng, thế giới này vốn dĩ không có quy tắc nào cả, ngoại trừ những quy tắc anh tự đặt ra cho chính mình. Và Diệp Oanh, chính là người đã dạy anh cách cầm chiếc bút chì để vẽ lại hoàn toàn cuộc đời mình theo một cách "hư hỏng" nhất có thể.