MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTHƯA CÔ, EM MUỐN LÀM LOẠN!Chương 8: CHUYẾN XE LAO VÚT TRONG MƯA ĐÊM

THƯA CÔ, EM MUỐN LÀM LOẠN!

Chương 8: CHUYẾN XE LAO VÚT TRONG MƯA ĐÊM

658 từ · ~4 phút đọc

Bầu trời thành phố về đêm bất ngờ chuyển mình. Những đám mây đen kịt kéo đến, nuốt chửng những vì sao yếu ớt, rồi đổ xuống một cơn mưa rào trắng trời. Gió rít qua những khe nhà cao tầng, tạo nên những âm thanh hú hét rùng rợn.

Hàn Lâm nhìn màn mưa dày đặc, thầm nghĩ theo logic thông thường: Mưa thế này thì phải trú thôi. Nhưng Diệp Oanh, với đôi mắt rực sáng dưới ánh đèn đường, lại ném cho anh chiếc mũ bảo hiểm, nở một nụ cười đầy khiêu khích:

— "Sợ ướt sao, 'Giáo sư'? Hay sợ... không kiểm soát được tốc độ?"

Lâm không trả lời. Anh thầm lặng đội mũ, trèo lên xe và lần này, anh chủ động áp sát lồng ngực mình vào lưng Oanh. Anh muốn biết, cảm giác điên rồ mà cô luôn tôn sùng thực chất có vị gì.

"Vroom!"

Chiếc xe lao vút đi, xé toạc màn mưa. Nước mưa đập vào kính chắn gió của mũ bảo hiểm, mờ mịt và tê buốt. Oanh không hề giảm tốc, cô nghiêng người qua những khúc cua gắt, khiến chiếc xe sát sạt mặt đường đầy nước.

Lâm cảm thấy tim mình như nhảy ra khỏi lồng ngực. Tốc độ này, trong thời tiết này, là một sự tự sát về mặt logic. Nhưng khi những giọt mưa lạnh buốt thấm qua lớp áo thun mỏng, chạm vào da thịt nóng hổi, anh bỗng thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Đó là cảm giác mạnh đầu tiên trong đời anh — sự cận kề của nguy hiểm khiến mọi giác quan trở nên nhạy bén gấp bội.

— "Mở mắt ra mà nhìn này, Lâm!" — Oanh hét lên trong tiếng gió.

Lâm mở mắt. Thế giới qua màn mưa chỉ còn là những dải sáng nhòe nhoẹt của đèn đường và ánh đèn hậu đỏ rực của những chiếc xe phía trước. Anh không còn thấy sợ hãi. Ngược lại, anh thấy một sự tự do tuyệt đối. Trong cơn mưa này, không ai biết anh là ai, không ai phán xét bộ quần áo rách hay mái tóc undercut của anh.

Bất ngờ, chiếc xe đi vào một đoạn đường ngập nước, bánh sau hơi trượt nhẹ. Theo bản năng, Lâm siết chặt vòng tay quanh eo Oanh, mặt anh vùi sát vào hõm vai cô. Mùi khói xe, mùi nước mưa và mùi hương đặc trưng trên cơ thể cô quyện vào nhau, tạo thành một loại chất kích thích khiến anh say đắm.

Oanh vững vàng lấy lại thăng bằng, cô giảm tốc độ khi họ tiến vào một đường hầm vắng người. Tiếng động cơ vang vọng dội lại từ những bức tường bê tông. Cô dừng xe giữa hầm, nơi chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt từ trần hầm xuống nền đất.

Cả hai đều ướt sũng. Oanh tháo mũ bảo hiểm, nước mưa chảy dài từ trán xuống cằm, trông cô hoang dại và quyến rũ đến lạ kỳ. Lâm cũng tháo mũ, hơi thở anh dồn dập, lồng ngực phập phồng.

— "Anh... anh vẫn còn sống chứ?" — Oanh cười, đưa tay vuốt lại những lọn tóc bết nước trên trán anh.

Lâm nhìn cô, đôi mắt anh không còn sự rụt rè của một kẻ ngoan ngoãn. Anh tiến lên một bước, thu hẹp khoảng cách giữa hai người, giọng nói trầm khàn đầy kịch tính:

— "Tôi không chỉ còn sống. Mà lần đầu tiên... tôi thấy mình đang thực sự tồn tại."

Trong không gian yên tĩnh của đường hầm, dưới ánh đèn vàng vọt, sự bạo dạn của Oanh dường như đã lây sang Lâm. Anh không đợi cô trêu chọc, mà tự tay đưa lên, chạm vào những giọt nước mưa trên môi cô.

Cảm giác mạnh không chỉ đến từ tốc độ, mà còn đến từ sự rung động mãnh liệt của hai linh hồn đang cộng hưởng dưới cơn mưa đêm.