Cơn mưa ngoài kia vẫn rả rích, nhưng bên trong căn phòng trọ nhỏ của Diệp Oanh, không khí lại đặc quánh sự lúng túng. Oanh ném cho Lâm một chiếc khăn tắm khô, còn chính cô thì thản nhiên cởi bỏ chiếc áo khoác da ướt sũng, để lộ chiếc áo ba lỗ ôm sát đường cong cơ thể.
Lâm vội vàng quay đi, mặt đỏ bừng. Anh lúng túng tháo chiếc kính cận ra để lau những giọt nước mưa mờ mịt. Không có kính, mọi thứ trước mắt anh trở nên nhòe nhoẹt, ảo ảnh.
— "Này, 'Giáo sư', anh định đứng hóa đá ở đó đến bao giờ? Đi tắm đi trước khi phổi anh biến thành vũng nước."
Oanh tiến lại gần, định vỗ vai trêu chọc anh như mọi khi. Nhưng khi cô nhìn thẳng vào gương mặt của Lâm lúc không có cặp kính dày cộm, bàn tay cô bỗng dừng lại giữa chừng.
Hàn Lâm khi không có kính trông hoàn toàn khác. Đôi mắt anh không hề dại như cô tưởng, trái lại, nó mang một vẻ thanh tú, hàng mi dài hơi rủ xuống vì hơi nước, toát lên vẻ ngây ngô, thuần khiết đến mức khiến người ta muốn bắt nạt... hoặc muốn bảo vệ.
Oanh nuốt nước bọt, giọng cô bỗng thấp xuống một tông: — "Nhìn... nhìn cũng không tệ. Sao anh cứ phải đeo cái 'đít chai' đó làm gì?"
Lâm chớp chớp mắt, cố gắng xác định vị trí của Oanh trong làn sương mờ. Anh hơi nghiêng đầu, một lọn tóc ướt rủ xuống trán: — "Tôi cận nặng lắm. Không có nó, tôi thấy mình như đang lạc giữa hư không vậy."
Sự lúng túng của Lâm — bàn tay cứ quờ quạng tìm chỗ bám, ánh mắt vô định nhưng chân thành — khiến một dây thần kinh nào đó trong tim Oanh khẽ rung lên. Cô vốn quen với những gã đàn ông gai góc, những kẻ nhìn cô bằng ánh mắt thèm khát hoặc khiêu khích. Cô chưa bao giờ đối mặt với một sự "sạch sẽ" đến mức tội nghiệp như thế này.
— "Để tôi xem nào."
Oanh tiến sát lại, một tay giữ lấy cằm Lâm, tay kia nâng gương mặt anh lên dưới ánh đèn vàng. Khoảng cách gần đến mức Lâm có thể cảm nhận được hơi ấm và mùi hương bạc hà từ hơi thở của cô. Anh đứng im, hơi thở dồn dập, đôi mắt không tiêu cự cứ nhìn thẳng vào khoảng không nơi có gương mặt cô.
— "Đôi mắt này..." — Oanh thì thầm, ngón cái cô vô tình lướt qua gò má anh — "...nó không biết nói dối nhỉ?"
Lâm bỗng nhiên nắm lấy cổ tay cô. Hành động này không nằm trong kịch bản của Oanh. Anh không còn rụt rè, dù không nhìn rõ, anh vẫn hướng về phía cô bằng một sự trực giác kỳ lạ: — "Oanh này... Cô là người duy nhất khiến tôi thấy 'hư hỏng' lại là một điều tốt đẹp. Cám ơn cô vì đã cho tôi thấy thế giới này rõ ràng hơn cả khi tôi đeo kính."
Tim Oanh trượt đi một nhịp. Kẻ đi dạy người khác "hư" giờ đây lại đang bị sự ngây ngô của "đồ đệ" làm cho bối rối. Cô vội vàng rút tay lại, quay mặt đi để che giấu gò má đang nóng bừng:
— "Đúng là đồ dẻo mồm! Đi tắm ngay đi, không tôi lại đổi ý ném anh ra ngoài mưa bây giờ!"
Oanh tựa lưng vào cửa, lồng ngực đập liên hồi. Cô nhận ra, trò chơi này bắt đầu nguy hiểm rồi. Cô muốn dạy anh cách nổi loạn, nhưng hình như anh đang dạy cô cách... rung động.