Sau khi tắm xong, Hàn Lâm bước ra với chiếc áo phông rộng thùng thình mượn của Oanh. Mái tóc mới cắt còn ẩm ướt, không có kính, gương mặt anh thanh tú đến mức khiến không gian trong căn phòng nhỏ bỗng trở nên chật chội.
Diệp Oanh đang ngồi vắt vẻo trên bàn, tay xoay xoay chiếc bật lửa, định lấy lại phong thái "chị đại" để trêu chọc anh như mọi khi: — "Này 'Giáo sư', nhìn anh mặc đồ của tôi trông cứ như cậu bé lạc mẹ ấy. Sao? Có cần tôi dạy thêm bài học về cách ăn mặc cho ra dáng đàn ông 'hư' không?"
Lâm không đáp lời ngay. Anh chậm rãi tiến về phía cô. Không còn sự lúng túng, không còn vẻ khép nép. Anh đứng dừng lại ngay giữa hai chân đang vắt vẻo của cô, thu hẹp khoảng cách đến mức Oanh phải hơi ngả người ra sau để giữ thăng bằng.
— "Cô Oanh," — Lâm gọi khẽ, giọng anh giờ đây trầm và có độ rung lạ lẫm — "Cô dạy tôi phải biết nói 'Không' với thế giới, phải biết phá bỏ quy tắc, đúng chứ?"
Oanh nhướn mày, cố giữ vẻ bình thản dù tim bắt đầu đập nhanh: — "Đúng, rồi sao?"
Lâm đột ngột đưa tay lên, chống vào mặt bàn ở hai bên hông cô, khóa chặt Oanh trong vòng tay mình. Anh cúi xuống, ánh mắt không kính dù hơi mờ nhưng lại mang một sức ép khủng khiếp: — "Vậy thì quy tắc của cô là gì? Quy tắc là cô luôn là người dẫn dắt, còn tôi là người phục tùng?"
Oanh sững sờ. Đây không phải là Hàn Lâm của ngày hôm qua. Cô định đẩy anh ra, nhưng Lâm đã nhanh hơn, anh nghiêng đầu, hơi thở ấm nóng phả vào tai cô: — "Hôm nay, tôi muốn phá bỏ cái quy tắc đó. Tôi không muốn làm đồ đệ của cô nữa."
— "Anh... anh định làm phản à?" — Oanh lắp bắp, sự bạo dạn thường ngày bỗng bay biến sạch sành sanh trước sự tấn công trực diện này.
Lâm khẽ cười, một nụ cười không còn mang vẻ hiền lành mà có chút gì đó nguy hiểm và mê hoặc. Anh dùng ngón tay nâng cằm cô lên, bắt cô phải đối diện với mình: — "Cô dạy tôi cách uống rượu mạnh, dạy tôi cách chạy xe tốc độ cao... nhưng cô chưa dạy tôi cách phải làm gì khi tôi bắt đầu muốn 'chiếm hữu' người thầy của mình."
Oanh hoàn toàn đứng hình. Gã trai ngoan này thực sự đã "hỏng" rồi, và anh ta đang dùng chính những gì cô dạy để dồn cô vào đường cùng. Trước đây cô luôn là người chủ động trêu ghẹo khiến anh đỏ mặt, nhưng giờ đây, chính cô mới là người cảm thấy mặt mình nóng bừng như lửa đốt.
Lâm không hôn cô. Anh chỉ dừng lại ở khoảng cách gang tấc, đủ để cảm nhận được nhịp tim dồn dập của đối phương, rồi thì thầm: — "Bài học hôm nay kết thúc ở đây thôi. Cô giáo... cô bắt đầu thấy sợ tôi rồi sao?"
Nói xong, anh buông tay ra, thản nhiên quay về phía giường gấp, để lại Diệp Oanh ngồi thẫn thờ trên bàn với lồng ngực như muốn nổ tung. Cô nhận ra mình đã sai lầm. Cô không chỉ dạy hư một gã trai ngoan, mà cô đã vô tình đánh thức một con sói đang ngủ yên dưới lớp áo sơ mi trắng.
Và con sói ấy, hình như đã nhắm cô làm mục tiêu đầu tiên.