MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTHƯA CÔ, EM MUỐN LÀM LOẠN!Chương 11: BÍ MẬT DƯỚI LỚP ÁO SƠ MI

THƯA CÔ, EM MUỐN LÀM LOẠN!

Chương 11: BÍ MẬT DƯỚI LỚP ÁO SƠ MI

700 từ · ~4 phút đọc

Sáng hôm sau, không khí trong căn phòng nhỏ vẫn còn vương lại chút dư chấn của màn "phản kháng" đêm qua. Diệp Oanh thức dậy sớm, cô định bụng sẽ lấy lại uy phong của mình bằng cách lôi Lâm đi tập boxing, nhưng khi nhìn sang góc phòng, cô bỗng đứng khựng lại.

Lâm đang cởi trần để thay bộ đồ mới mà cô vừa mua cho. Dưới ánh sáng ban mai lọt qua khe cửa, tấm lưng của anh hiện ra. Trái ngược với gương mặt thư sinh có phần thanh mảnh, cơ thể Lâm rắn chắc với những khối cơ ẩn hiện — kết quả của những năm tháng bơi lội và tập gym khắc nghiệt theo tiêu chuẩn "con nhà người ta".

Nhưng điều khiến Oanh thực sự sững sờ không phải là cơ bắp, mà là một vết sẹo dài chạy dọc mạn sườn phải, trông như một vết thương từ một vụ tai nạn nghiêm trọng.

— "Vết đó là sao?" — Oanh bất giác lên tiếng, giọng cô không còn chút đùa cợt nào.

Lâm giật mình, vội vàng vơ lấy chiếc áo mặc vào, nhưng Oanh đã nhanh hơn. Cô tiến tới, ngón tay lành lạnh chạm nhẹ vào vết sẹo lồi lõm trên da thịt nóng hổi của anh. Lâm khẽ rùng mình, ánh mắt anh tối sầm lại trong giây lát:

— "Đó là cái giá của sự hoàn hảo. Năm 18 tuổi, tôi từng muốn bỏ trốn để thi vào nhạc viện thay vì ngành nghiên cứu mà mẹ chọn. Đêm đó tôi chạy xe đạp điện đi trong cơn mưa, và một chiếc xe tải đã dạy cho tôi biết quy luật của thế giới này là gì."

Anh cười khổ, một nụ cười mang vị chát: — "Mẹ tôi nói đó là lời cảnh cáo của ông trời. Sau vụ đó, tôi ngoan ngoãn trở thành cái máy như cô thấy. Tôi vứt bỏ cây đàn cello, vứt bỏ cả giấc mơ của mình."

Oanh nhìn anh, tim cô thắt lại. Cô cứ ngỡ anh là một kẻ nhát gan, nhưng thực ra anh đã từng chiến đấu và bị đánh bại một cách đau đớn. Cô bỗng nhìn thấy một chiếc hộp đen cũ kỹ dưới gầm giường mà Lâm vừa vô tình kéo ra khi tìm đồ.

— "Cái gì đây?" — Cô mở hộp. Bên trong không phải sách vở, mà là một chiếc đàn violin cũ kỹ và hàng xấp bản nhạc tự sáng tác đã ố vàng.

— "Đừng chạm vào..." — Lâm định ngăn lại, nhưng Oanh đã đưa cây đàn cho anh.

— "Này 'Giáo sư', cô giáo ra lệnh cho anh: Chơi một bản đi. Đây mới chính là sự nổi loạn mà tôi muốn thấy ở anh. Không phải uống rượu, không phải chạy xe... mà là cầm lấy thứ anh yêu nhất mà người ta bắt anh phải bỏ."

Lâm ngần ngại cầm lấy cây vĩ. Đôi bàn tay vốn chỉ quen với ống nghiệm và bàn phím máy tính bắt đầu run rẩy chạm vào dây đàn. Một giai điệu ban đầu còn ngập ngừng, nhưng sau đó bỗng vút lên, nồng nàn và da diết. Đó không phải là âm nhạc của một học sinh giỏi, đó là tiếng gào thét của một linh hồn bị giam cầm suốt mười năm.

Dưới lớp áo sơ mi trắng tinh khôi ấy, không chỉ có vết sẹo vật lý, mà còn có một tài năng thiên bẩm bị vùi lấp. Oanh đứng lặng người, cô nhận ra mình không chỉ đang dạy hư một trai ngoan. Cô đang giúp một thiên tài nhặt lại những mảnh vỡ của chính mình.

Khi nốt nhạc cuối cùng kết thúc, Lâm nhìn Oanh, mồ hôi rịn trên trán, ánh mắt rực lửa: — "Oanh... Cám ơn cô. Mười năm rồi, tôi mới dám chạm vào nó."

Oanh bước tới, lần này cô không trêu chọc, cũng không bướng bỉnh. Cô nhẹ nhàng đặt tay lên ngực trái của anh, nơi trái tim đang đập rộn ràng: — "Hàn Lâm, từ giờ trở đi, đừng giấu nó dưới lớp áo sơ mi nữa. Anh đẹp nhất là khi anh... điên rồ như thế này."