Sáng hôm đó, Hàn Lâm mở chiếc ví da đắt tiền, rút ra một tấm thẻ đen quyền lực mà mẹ anh đã đưa để chi trả cho các bữa tiệc ngoại giao. Anh nhìn nó, rồi nhìn Diệp Oanh đang loay hoay vá lại chiếc lốp xe cũ:
— "Oanh, hôm nay chúng ta sẽ học bài tiếp theo. Nhưng không phải cô dạy tôi, mà là tôi mời cô."
Oanh nhướn mày, phủi tay đầy vết dầu mỡ: — "Ồ, thiếu gia định bao nuôi tôi đấy à? Anh định đưa tôi đi ăn bò dát vàng hay mua túi hàng hiệu?"
Lâm cười, một nụ cười có phần phóng khoáng: — "Không, những thứ đó quá tầm thường. Chúng ta sẽ tiêu tiền vào những thứ... vô nghĩa nhất."
Điểm dừng chân đầu tiên là một cửa hàng nhạc cụ cũ kỹ. Thay vì mua một cây đàn mới toanh, Lâm chi một số tiền lớn chỉ để mua lại một cây saxophone gỉ sét của một nghệ sĩ đường phố đang túng quẫn. Sau đó, anh dẫn Oanh đến một khu vui chơi giải trí sắp đóng cửa vì vắng khách.
— "Anh điên à? Chỗ này sắp sập tới nơi rồi!" — Oanh thốt lên khi nhìn vòng quay mặt trời cũ kỹ.
Lâm không nói gì, anh đưa thẻ cho ông chủ vườn bách thú: — "Tôi muốn thuê trọn chỗ này trong vòng 3 tiếng. Và tôi muốn mua hết số bóng bay ở cổng kia, rồi thả chúng đi."
Oanh đứng nhìn hàng nghìn quả bóng bay đủ màu sắc bay vút lên bầu trời xanh thẳm — một hành động phung phí tiền bạc một cách nực cười. Nhưng khi nhìn thấy nụ cười mãn nguyện của những đứa trẻ đứng gần đó và ánh mắt lấp lánh của chính Lâm, cô bỗng hiểu ra. Đối với Lâm, tiền chưa bao giờ là công cụ để hưởng thụ, nó là xiềng xích. Và giờ đây, anh đang dùng chính cái xích đó để đổi lấy niềm vui thuần túy nhất.
Họ ăn kem cho đến khi ê buốt cả răng, chơi những trò chơi bắn súng rẻ tiền cho đến khi nhận được những con gấu bông xù xì mà Oanh gọi là "quái vật".
— "Bài học số 2 của cô giáo là gì ấy nhỉ?" — Lâm hỏi khi cả hai đang ngồi trên đỉnh vòng quay mặt trời, nhìn xuống thành phố đang lên đèn.
Oanh tựa đầu vào vai anh, tay ôm con gấu bông xấu xí: — "Cách để tiêu tiền mà không cần tính toán... Thực ra tôi định dạy anh cách ăn quỵt hoặc mặc cả ở chợ cơ. Ai ngờ anh lại chơi 'hệ' đại gia thế này."
Lâm siết nhẹ vai cô: — "Trước đây, mỗi đồng tiền tôi tiêu đều được ghi vào sổ sách của mẹ. Mỗi bữa ăn đều phải mang về một hợp đồng. Hôm nay, lần đầu tiên tôi tiêu tiền mà không thấy tội lỗi. Tôi tiêu nó chỉ để thấy cô cười."
Oanh im lặng. Cô nhận ra "trai ngoan" khi bắt đầu biết tiêu tiền cho người mình yêu thì đáng sợ hơn bất kỳ gã tay chơi nào. Sự chân thành của anh khiến những món đồ xa xỉ nhất cũng trở nên rẻ rúng.
Bất ngờ, Lâm lấy ra một hộp quà nhỏ. Bên trong là một chiếc lắc chân bằng bạc đơn giản nhưng tinh xảo, có đính một mảnh gốm vỡ mà anh nhặt được từ bãi biển hôm trước rồi đem đi bọc bạc.
— "Cái này không mua bằng thẻ đen. Tôi mua nó bằng số tiền đầu tiên tôi kiếm được từ việc dạy gia sư năm nhất đại học mà mẹ không biết. Nó là của riêng tôi, và giờ nó là của cô."
Oanh để anh đeo chiếc lắc vào chân mình. Tiếng chuông nhỏ kêu lanh lảnh trong gió. Lần đầu tiên, nữ chính "bạo" như cô lại thấy mình nhỏ bé và muốn được che chở đến thế.
— "Lâm này..." — Oanh thì thầm — "Anh không cần học thêm bài nào nữa đâu. Anh tốt nghiệp xuất sắc rồi."