Tiếng nhạc xập xình của hộp đêm Red Light lùi dần về phía sau, chỉ còn lại tiếng hơi thở dồn dập của hai người trong con hẻm nhỏ vắng lặng. Ánh đèn đường vàng vọt hắt bóng họ lên bức tường gạch cũ kỹ, tạo thành một khối đen xám quyện vào nhau.
Hàn Lâm vẫn đang đứng chắn trước mặt Oanh, đôi bàn tay vừa khóa chặt gã du côn lúc nãy giờ đây vẫn còn hơi run rẩy vì dư chấn của cơn giận. Anh nhìn cô, ánh mắt mang theo sự chiếm hữu mãnh liệt mà chính anh cũng không nhận ra.
Oanh không nói gì. Cô nhìn chàng trai trước mặt – người vốn dĩ nên ngồi trong phòng thí nghiệm máy lạnh, nay lại vì cô mà nhuốm mùi khói bụi và bạo lực. Một cảm giác run rẩy chạy dọc sống lưng cô, không phải vì sợ, mà vì một sự khao khát chưa từng có.
Cô thong thả lôi từ túi áo khoác da ra một bao thuốc, châm lửa. Làn khói trắng mỏng manh bay lên, quện vào không khí lành lạnh.
— "Này 'Giáo sư', anh có biết lúc nãy anh trông... nguy hiểm đến mức nào không?" — Oanh thì thầm, giọng khàn đặc đầy khiêu khích.
Lâm định lên tiếng giải thích, nhưng Oanh đã tiến lên một bước, thu hẹp khoảng cách cuối cùng giữa hai người. Cô rít một hơi thuốc thật sâu, rồi bất ngờ túm lấy vạt áo khoác của anh, kéo mạnh xuống.
Trước khi Lâm kịp định thần, đôi môi của Oanh đã áp sát vào môi anh.
Đó không phải là một nụ hôn dịu dàng trong những bộ phim lãng mạn mà Lâm từng xem. Nó nồng cháy, cuồng nhiệt và mang đậm vị đắng của khói thuốc lá, vị cay của rượu mạnh còn vương trên đầu lưỡi. Oanh không đợi anh cho phép, cô chủ động xâm chiếm, dùng sự bạo dạn của mình để thiêu cháy mọi rào cản đạo đức cuối cùng của anh.
Lâm đứng hình trong tích tắc, nhưng rồi bản năng của người đàn ông trong anh trỗi dậy mãnh liệt. Anh vòng tay qua eo cô, nhấc bổng Oanh lên, ép sát cô vào bức tường lạnh lẽo phía sau. Nụ hôn trở nên sâu hơn, gấp gáp hơn. Lâm đáp trả bằng tất cả sự dồn nén của 25 năm sống trong khuôn khổ.
Trong không gian chỉ có tiếng gió lùa và tiếng hơi thở quện vào nhau, mùi hương của Oanh – sự hòa quyện giữa nước hoa rẻ tiền, mùi da thuộc và khói thuốc – trở thành loại độc dược khiến Lâm hoàn toàn mất phương hướng. Anh không còn quan tâm mình là ai, không quan tâm đến "Giáo trình" hay "Quy tắc". Lúc này, anh chỉ muốn tan ra trong sự cuồng nhiệt này.
Oanh khẽ rên rỉ trong cổ họng, đôi tay cô luồn vào mái tóc đã rối bời của anh, kéo sát hơn nữa. Cô muốn dùng nụ hôn này để đóng dấu chủ quyền lên "trai ngoan" của mình, muốn anh biết rằng thế giới của cô dù đầy rẫy nguy hiểm nhưng cũng đầy rẫy đam mê.
Khi họ tách nhau ra để tìm dưỡng khí, một sợi chỉ bạc mỏng manh kết nối giữa hai đôi môi đang sưng đỏ. Oanh nhìn Lâm, đôi mắt cô mơ màng nhưng đầy vẻ đắc thắng:
— "Hàn Lâm... vị của sự sa ngã, anh thấy thế nào?"
Lâm nhìn cô, gương mặt anh dưới ánh đèn mờ ảo trông quyến rũ đến lạ kỳ. Anh không còn đỏ mặt như những chương đầu. Anh cúi xuống, hôn nhẹ vào vành tai cô rồi thì thầm bằng chất giọng trầm khàn đầy ma mị:
— "Nó không phải vị sa ngã. Nó là vị của cô. Và tôi... e rằng mình đã nghiện rồi."
Đêm đó, bản vẽ cuộc đời Hàn Lâm chính thức bị xé nát. Thay vào đó là một bức tranh đầy những mảng màu nóng bỏng, lộn xộn và sống động đến điên cuồng.