MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTHƯA CÔ, EM MUỐN LÀM LOẠN!Chương 15: MẶT NẠ NỨT VỠ

THƯA CÔ, EM MUỐN LÀM LOẠN!

Chương 15: MẶT NẠ NỨT VỠ

711 từ · ~4 phút đọc

Sau nụ hôn rực cháy ở con hẻm, Hàn Lâm và Diệp Oanh trở về trên chiếc xe phân khối lớn. Nhưng khi ánh đèn pha quét qua cổng khu trọ cũ kỹ, họ nhận ra sự lãng mạn đã kết thúc.

Ba chiếc xe đen sang trọng đậu choán hết lối vào. Đứng giữa đám vệ sĩ là bà Phương – mẹ của Lâm. Bà đứng đó, quyền lực và lạnh lùng như một bức tượng băng, hoàn toàn lạc lõng giữa khu phố nghèo nàn này.

Oanh giảm tốc độ, định quay đầu xe nhưng Lâm đã siết chặt tay cô: — "Đừng chạy. Đến lúc rồi."

Lâm bước xuống xe. Anh không còn mặc áo sơ mi trắng đóng thùng, không còn đeo kính, mái tóc undercut vuốt ngược đầy phong trần. Anh đứng đó trong chiếc áo khoác da, đôi mắt nhìn thẳng vào người phụ nữ đã nhào nặn ra "bản sao" của bà suốt 25 năm qua.

— "Hàn Lâm!" — Giọng bà Phương run lên vì giận dữ và ghê tởm — "Con nhìn lại mình đi! Con đang đi với hạng người nào? Ăn mặc cái thứ gì trên người đây? Đây là kết quả của việc con bỏ trốn suốt những ngày qua sao?"

Ánh mắt bà quét qua Diệp Oanh — cô gái đang đứng tựa lưng vào con xe mô tô, tay vẫn còn cầm điếu thuốc chưa tắt. Đối với bà, Oanh là hiện thân của sự thối nát.

— "Mẹ, đây là Diệp Oanh. Người đã cứu con khỏi cái nhà tù mà mẹ gọi là 'tương lai hoàn hảo'." — Lâm trả lời, giọng anh bình thản đến mức đáng sợ.

— "Câm miệng! Con bị nó bỏ bùa rồi sao? Về nhà ngay lập tức. Mẹ sẽ thu xếp cho con đi tu nghiệp ở Đức vào tuần tới, coi như những chuyện này chưa từng xảy ra."

Lâm bất giác cười lớn. Một điệu cười cay đắng xé toạc sự im lặng của đêm đen. — "Mẹ vẫn không hiểu sao? Con không phải là một dự án nghiên cứu của mẹ. Con là một con người!"

Anh bước tới, đứng đối diện với bà, chỉ cách một sải tay: — "Mười năm qua, mỗi sáng con thức dậy đều tự hỏi mình là ai. Con nhìn vào gương và chỉ thấy một con rối. Mẹ bẻ gãy tay con để con bỏ đàn, mẹ bẻ gãy ý chí của con để con làm nghiên cứu. Nhưng mẹ không thể giết chết khao khát được thở của con!"

Lâm cầm lấy chiếc thẻ đen — biểu tượng duy nhất còn sót lại của sự ràng buộc — và đặt nó vào tay mẹ mình. — "Mặt nạ của con nứt rồi, mẹ ạ. Và con không có ý định gắn nó lại."

Bà Phương tái mặt, bà định giơ tay tát anh một cái, nhưng Lâm đã giữ tay bà lại giữa không trung. Không phải bằng sự thù hận, mà bằng một sự kiên định chưa từng có. — "Đừng làm thế. Con không còn là đứa trẻ 18 tuổi để mẹ có thể dọa nạt nữa."

Anh quay lưng lại, đi về phía Oanh. Trước sự chứng kiến của mẹ mình và hàng chục vệ sĩ, Lâm nắm lấy tay Oanh, đan chặt những ngón tay vào nhau. — "Đi thôi Oanh. Tôi muốn đến một nơi không có những chiếc thước kẻ."

Chiếc xe mô tô rống lên một tiếng vang dội, lao vút vào màn đêm, để lại bà Phương đứng chết lặng giữa làn khói xám. Lần đầu tiên trong đời, Hàn Lâm cảm thấy lồng ngực mình thực sự nhẹ bẫng. Anh đã mất tất cả: địa vị, tiền bạc, sự kỳ vọng. Nhưng bù lại, anh tìm thấy chính mình.

Oanh siết chặt tay Lâm qua lớp áo: — "Anh chắc chắn chứ? Sau đêm nay, anh không còn đường lùi đâu."

Lâm vùi đầu vào vai cô, hít hà mùi khói thuốc lá và tự do: — "Đường lùi duy nhất là cái lồng kính đó. Tôi thà chết ngoài đường còn hơn quay lại đó."

Mặt nạ đã nứt, và bên dưới đó, một Hàn Lâm mới — hoang dại, quyết liệt và đầy khao khát — đã thực sự hồi sinh.