Cánh cửa tân phòng bật mở cùng với tiếng cười lả lơi của Tư Đồ Dực. Hắn không đi một mình mà cố tình dìu theo một nữ tì có nhan sắc diễm lệ, người mà hắn vừa tán tỉnh ngoài sảnh đường. Đây là chiêu bài cũ mà hắn vẫn thường dùng để bẻ gãy lòng tự trọng của những nữ nhân danh giá, khiến họ phải khóc lóc, cầu xin sự ban phát tình cảm từ hắn, từ đó dễ dàng rơi vào bẫy mị thuật của tộc Hồ ly. Tư Đồ Dực ngạo nghễ bước vào, cố tình tạo ra những cử chỉ thân mật quá mức, chờ đợi một tiếng thét kinh hoàng hay một dòng lệ tủi nhục từ phía tân nương đang ngồi trên giường hỷ.
Thế nhưng, đáp lại hắn là một sự im lặng tuyệt đối. Diệp Ninh không ngồi im lìm như một pho tượng gỗ. Cô đã cởi bỏ bộ hỷ phục nặng nề, chỉ khoác trên mình lớp áo lót lụa mỏng nhẹ nhàng và đang tựa lưng vào thành giường một cách vô cùng thư thái. Trên đùi cô không phải là cuốn nữ huấn hay khăn tay thêu thùa, mà là một thiết bị phát sáng kỳ lạ đang hiển thị những hình ảnh chuyển động rực rỡ. Thay vì quan tâm đến màn kịch rẻ tiền của phu quân, Diệp Ninh đang mải mê theo dõi một buổi livestream về những chiến thần Thú nhân vùng biên viễn, nơi những nam nhân có cơ bắp cuồn cuộn, vẻ ngoài phong trần và sức mạnh hoang dã đang thực hiện những bài huấn luyện chiến đấu đầy mãnh liệt.
Ánh sáng từ màn hình hắt lên gương mặt thanh tú của Diệp Ninh, cô khẽ mỉm cười, đôi ngón tay lướt nhẹ để tặng một "vật phẩm ảo" cho người đàn ông trên màn hình, hoàn toàn ngó lơ sự hiện diện của Tư Đồ Dực. Đối với cô, những khối cơ bắp rắn rỏi và khí chất cương trực kia thú vị hơn nhiều so với vẻ ngoài mảnh khảnh, lả lướt và đầy mưu mô của gã hồ ly đang đứng trước mặt. Sự ngăn nắp trong tư duy giúp cô hiểu rằng, trong thế giới Thú nhân, sức mạnh thực sự nằm ở thực lực chứ không phải ở mấy trò mị dân rẻ tiền.
Tư Đồ Dực sững sờ, nụ cười trên môi hắn cứng lại khi nhận ra mình hoàn toàn bị biến thành không khí. Hắn đẩy nữ tì sang một bên, bước tới gần giường với ý định giật lấy thứ đồ vật lạ lùng kia, nhưng Diệp Ninh đã nhanh hơn một bước. Cô thản nhiên tắt thiết bị, ngước mắt nhìn hắn bằng ánh mắt lạnh lùng xen chút chế giễu. Cô thong thả nói rằng nếu hắn đã mang người về để cùng chung vui, vậy thì cứ tự nhiên sang phòng bên cạnh, đừng làm phiền thời gian nghỉ ngơi và giải trí cá nhân của cô. Thái độ "bơ đi mà sống" của Diệp Ninh giống như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự kiêu ngạo của tộc Hồ ly.
Cảm giác bị sỉ nhục bởi sự thờ ơ còn đau đớn hơn cả việc bị mắng nhiếc, Tư Đồ Dực lần đầu tiên cảm thấy quyền năng quyến rũ của mình bị vô hiệu hóa hoàn toàn. Hắn nhìn chăm chằm vào người vợ mới cưới, nhận ra rằng bản thân không hề nắm giữ được bất cứ điều gì ở nữ nhân này, từ tài chính cho đến cảm xúc. Diệp Ninh nằm xuống, kéo chăn che kín người và thản nhiên nhắm mắt, để mặc gã Trạng nguyên đa tình đứng chết trân giữa căn phòng tân hôn rực rỡ nến hồng nhưng lạnh lẽo sự khinh thường.