Lễ bái đường diễn ra trong bầu không khí kỳ quái của Thành phố Ngầm, nơi những tiếng chúc tụng của đám quý tộc Thú nhân nghe như tiếng gầm gừ đói khát. Diệp Ninh bước đi một cách thản nhiên, tấm khăn voan đỏ che khuất gương mặt lạnh lùng và đôi mắt đang quan sát mọi ngõ ngách của phủ Trạng nguyên qua kẽ hở vải lụa. Cô không hề bận tâm đến việc Tư Đồ Dực đang mải mê liếc mắt đưa tình với những nữ nhân khác hay sự khinh rẻ lộ liễu từ phía gia đình chồng. Đối với cô, cuộc hôn nhân này không phải là bến đỗ tình cảm, mà là một thương vụ sinh tồn mà cô buộc phải nắm quyền kiểm soát tài chính ngay từ những giây phút đầu tiên.
Khi được đưa vào tân phòng để chờ đợi, thay vì ngồi im lìm trên giường theo đúng lễ nghi của một tân nương yếu đuối, Diệp Ninh dứt khoát vén khăn voan và tháo bỏ những món trang sức cồng kềnh. Cô tiến đến góc tối của căn phòng, lấy ra một thiết bị lạ lùng được ngụy trang trong chiếc hộp gỗ khảm trai – một chiếc máy tính xách tay siêu mỏng với công nghệ vượt xa thời đại này, thứ mà cô đã dùng kiến thức hiện đại và sự hỗ trợ từ tàn dư công nghệ của kiếp trước để chế tạo. Trong khi tiếng nhạc sênh ca ngoài sảnh vẫn đang rộn rã, Diệp Ninh bình tĩnh khởi động máy, ánh sáng xanh mờ ảo hắt lên gương mặt đã được trang điểm lộng lẫy, tạo nên một hình ảnh đầy mâu thuẫn giữa vẻ cổ điển và sự tinh vi hiện đại.
Đôi bàn tay thon dài của cô lướt nhanh trên bàn phím ảo, thực hiện những lệnh mã hóa phức tạp để xâm nhập vào hệ thống lưu trữ tài sản của phủ Trạng nguyên. Tư Đồ Dực vốn là một Hồ ly tinh khôn ngoan, hắn phân tán tài sản vào nhiều kho bạc và tiệm cầm đồ khác nhau trong Thành phố Ngầm nhằm che mắt triều đình, nhưng mọi lớp bảo mật ấy đều trở nên nực cười trước các thuật toán hack hiện đại. Chỉ trong vài phút, những con số khổng lồ hiện ra trên màn hình: số lượng linh thạch, vàng ròng và các bất động sản bí mật mà hắn đã tích cóp từ việc trục lợi và buôn bán nô lệ Thú nhân.
Sự ngăn nắp và logic trong tư duy giúp Diệp Ninh nhanh chóng phác thảo ra một sơ đồ luân chuyển tiền tệ của chồng mình. Cô không chỉ kiểm tra, mà còn âm thầm thiết lập một cổng chuyển tiền tự động, trích một phần nhỏ nhưng đều đặn từ các tài khoản ngầm của hắn vào một quỹ riêng mà không để lại dấu vết. Cô thầm nghĩ, nếu hắn đã thích chơi bời và lãng phí lòng tốt, thì việc hắn đóng góp cho quỹ "phòng thân" của cô cũng là điều công bằng. Tiếng bước chân lảo đảo của Tư Đồ Dực đang tiến gần về phía tân phòng, mùi rượu và mùi hương hồ ly nồng nặc báo hiệu đêm động phòng sắp bắt đầu.
Diệp Ninh bình thản gập máy tính, cất nó vào vị trí cũ và ngồi lại lên giường, phủ tấm khăn voan đỏ lên đầu ngay khi tiếng then cửa lạch cạch vang lên. Gương mặt cô dưới lớp lụa không hề có lấy một nét lo âu hay giận hờn của một người vợ bị bỏ rơi ngay trong ngày cưới. Cô đã nắm giữ "huyết mạch" của phủ Trạng nguyên trong lòng bàn tay, và giờ đây, cô chỉ chờ đợi xem gã hồ ly kia sẽ diễn kịch bản gì tiếp theo để cô có thể tung ra những đòn đáp trả thú vị hơn cả việc phá hủy tài chính của hắn.